Hành trình xuyên Việt, mọi người đã ghi lại cảm nhận về trẻ em Việt ở thành thị và nông thôn, dưới đây mình xin tổng hợp lời khuyên và ý kiến những người trải nghiệm.
Cách làm giảm xung đột từ mối quan hệ gia đình, công việc!
"Con thấy nhiều đứa trẻ khóc, buồn, bực và có vẻ bất lực trong các mối quan hệ. Vì bố mẹ, chú bác họ không hiểu hết họ. Những người trên đã không hiểu hết con họ, con họ đã đang và sẽ nỗ lực thế nào để có cuộc sống tốt hơn trong tương lai".
Nhật ký quan sát
Thực tế bố mẹ họ đã không hiểu hết những đứa con, đã và đang tạo rất nhiều áp lực cho con em họ - áp lực gia đình. Nếu để ý những sự việc, trải nghiệm đã qua, họ sẽ cảm thấy thế.
Phụ huynh có để ý thấy suy nghĩ, cảm xúc của bạn thay đổi liên tục không? Bạn đang không thắng được suy nghĩ, cảm xúc đó. Mà nuông chiều và để nó lớn dần khiến cảm xúc kiểm soát chính bạn, điều khiển việc bạn nói, làm, thậm chí can thiệp sâu... có thể làm tổn thương lòng tự trọng và xúc phạm đứa trẻ.
Phụ huynh Việt hết lòng vì con cái, thậm chí hy sinh cả đời. Nhưng trong những sự việc hàng ngày, suy nghĩ và cảm xúc dấy khởi lên và điều khiển họ. Họ không biết khi nào họ đang giận, ít khi đặt mình vào vị trí của người khác trước khi hành động. Và không nhận thức rằng chính họ đang làm căng thẳng trong gia đình. Khi trước họ khẳng định, nhưng chỉ một ý kiến hay sự kiện nhỏ cũng làm họ xao động. - nó gọi là động tâm.
Ví dụ thứ người vợ coi trọng thì người chồng coi thường. Thứ người này coi trọng thì người khác: chị, em, cháu, hàng xóm giàu, hàng xóm nghèo coi thường. Do đó họ hay dùng từ: viển vông, vô ích, việc linh tinh. Những khái niệm do người đó đặt ra, trên quan điểm và góc nhìn của họ. Cái này theo Stephen Covey gọi là lăng kính hay mô thức.
- Người nông dân coi trọng: đồng ruộng, lợn, gà, vườn rau, ao cá
- Người thợ xây coi trọng công việc liên quan đến xây dựng.
- Người tiểu thương coi trọng công việc liên quán đến công việc của họ
Mỗi người đều coi trọng và coi thường những thứ khác nhau, thậm chí trái ngược nhau. Những cái họ coi trọng gọi là giá trị. Mà giá trị có đặc điểm là mang tính cá nhân, mang tính thời điểm và bản thân nó.
Không có ai sai cả, nếu giá trị của họ không vi phạm đạo lý. Và thường mọi người thường thấy mình đúng và cố gắng bảo vệ những thứ giá trị đó.
Nhưng sai lầm chỉ xuất hiện khi mọi người không chấp nhận sự khác biệt, và cố gắng điều chỉnh người khác. Bắt ép, dạy bảo, sai khiến hoặc thậm chí làm tổn thương để bên kia thay đổi theo ý mình - một cách vô tình hay cố ý. Mức độ này sẽ giảm bớt nếu họ đặt mình vào vị trí của người đối diện: cảm nhận những thứ người khác học, làm, sự việc họ trải qua, mối quan hệ và công việc mà người đối diện có.
Khi xung đột đó xảy ra, người này làm tự ái người khác, nếu tiếp tục sẽ dẫn đến bực tức, nóng giận và cãi nhau. Ít ai tự chủ động đặt mình vào vị trí của người khác để cảm nhận sự thông cảm và tự kiểm soát, điều chỉnh mình.
Khuôn mặt đã bớt sáng sủa đi nhiều
Gợi ý giải pháp có thể là:
CHẤP NHẬN và tôn trọng SỰ KHÁC BIỆT. Tìm hiểu sâu về người đối diện, để có sự đồng cảm và vui vẻ trong việc chấp nhận. Và cần giao tiếp để thấu hiểu nhau hơn, Đắc Nhân Tâm là sách cung cấp cách thức tương tác, thấu hiểu và gây ảnh hưởng hay nhất mọi thời đại. Hơn hết, đỉnh cao của người hướng dẫn là: CHỈ DẪN NHƯNG KHÔNG CAN THIỆP.
Bàn về ứng dụng của thiền phật giáo trong xung đột này
Cốt của thiền là quán tâm (quan sát tâm), những đặc tính của tâm biểu hiện ở suy nghĩ, cảm xúc. Biết là chúng vô thường, và chúng thay đổi liên tục. Một khả năng đỉnh cao của thiền là quan sát tâm, nhận diện mà không bám víu vào suy nghĩ, cảm xúc đó. Khi được nhận diện, soi sáng, cái xấu sẽ tự nhiên giảm dần. Nhận biết mà không dao động.
Bạn quan tâm đến bệnh tự kỷ. Hãy đọc về bệnh trên trang wikipedia.
Do không có thời gian nên mình dùng google dịch để bạn hiểu sơ qua khái niệm về bệnh.
Mình xin trình bày giả thuyết của cá nhân mình, nếu đúng hy vọng sẽ có cơ hội giảm mạnh tỉ lệ trẻ mắc trong tương lai.
Có mấy điểm cần lưu ý:
Thứ nhất: Trẻ bị tự kỷ hay có vấn đề về dạ dày. Bệnh dạ dày thường xuất hiện khi lo âu, lo lắng, căng thẳng hay xì trét. Ở bệnh viện bác sĩ hay gặp bệnh này, thường viêm dạ dày cấp tính do xì trét khi nội soi bác sĩ sẽ biết rõ, kết hợp với thăm khám, hỏi tiền sử, sự kiện gần đây. Dân y, dược không còn lạ gì khi đơn thuốc điều trị dạ dày có kết hợp với Dogmatil.
Do đó mình có giả thuyết là trẻ có từng bị hoặc đã bị xì trét nặng. Phản ứng toàn thân do xì trét dễ có thể khiến cho trẻ co giật, hoảng loạn.
Thứ hai: nếu hiểu sâu bệnh, khái niệm bệnh ta có thể thấy trẻ tự kỷ không đọc được dấu hiệu cảm xúc, trẻ không có khả năng tương tác, hiểu ý người khác khi chuyện trò: khả năng của emotion: khả năng xúc cảm hay cảm xúc. Một số trẻ có khả năng logic, học tập vẫn tốt. Nhưng khả năng tương tác, emotion gần như bằng không. Trẻ thích nhìn đồ vật, vật chuyển động mà không bao giờ để ý nhìn vào mắt người đối diện. Cái này các nhà khoa học nước ngoài đã quan sát điểm tập trung của mắt trẻ khi quan sát trẻ sẽ nhìn vào đâu khi có người đối diện. Đa phần chúng chú ý cái khác, vật khác mà không chú ý vào đôi mắt (Blink có nêu ra khái niệm này). Và con mắt là cửa sổ của tâm hồn, khuôn mặt hay cử chỉ có thể nói dối nhưng khuôn mắt không nói dối. Khi trẻ tự kỷ không nhìn vào mắt người đối diện, chúng không thể hiểu được vô số thông điệp, cảm xúc, hay nỗi lòng trong ánh mắt. Do đó chúng có biểu hiện của sự thờ ơ. Chúng mất khả năng cảm xúc
Điều nữa: theo quan điểm của các nhà triết học: "con người thực ra là chủ thể của cảm xúc". và trong mối quan hệ tương tác con người chủ yếu là tương tác cảm xúc. Mất khả năng này, trẻ tự kỷ khó có khả năng hòa nhập cộng đồng. Ban đầu trẻ có biểu hiện thờ ơ, không tập trung, chậm ngôn ngữ,mình có ý hiểu là do trẻ có rối loạn cảm xúc: hay không có khả năng cảm xúc. Trẻ không đọc được cảm xúc người khác trong môi trường nên trẻ rất ngại tương tác, chỉ khép mình. Khi trẻ lớn, do không hòa nhập được, bị xa lánh, trêu trọc... theo thời gian trẻ dần chuyển sang trạng thái nặng hơn: tâm thần.
Mình kết luận trẻ bị rối loạn cảm xúc vì có lý do, và đa phần lý do này mình rút ra được từ dịch tễ:
Thứ nhất: trẻ bị tự kỷ nhiều đa phần ở thành phố. Ở những khu công nghiệp. Nông thôn miền núi rất ít. Vì ở thành phố trẻ ít được ra thiên nhiên, ít được vui đùa, chỉ chơi với đồ chơi hay không gian giả tạo. Không gian đó không có sức sống, không có năng lượng do đó không tạo được cảm xúc. Bạn thấy vô vị thế nào khi ngắm hoa giả thì với không gian sạch, khép kín: trẻ thấy vô vị hơn. Trẻ dần mất những hứng thú, bản năng và cơ hội tương tác: mất hoặc giảm khả năng đọc, nhận diện và sử dụng cảm xúc. Khả năng tương tác của trẻ giảm, ít hiểu ý người khác, thể nhẹ hay bị trêu: gà công nghiệp. Còn trẻ ở nông thôn được chạy chơi nhiều hơn với thiên nhiên, được chơi với nhau, với bạn bè cùng trang lứa. Chúng có cơ hội được học, rèn, chơi và tương tác với chủ thể cảm xúc. Chúng dần nhạy bén, nhanh nhạy hơn với môi trường. Vì EQ: trí tuệ xúc cảm thể hiện khả năng thích nghi nhanh nhạy với môi trường mới.
Lý do tiếp theo mình thấy rõ khi đọc dịch tễ tự kỷ bênh mỹ: gia đình có trẻ tự kỷ đa phần có vấn đề về tài chính, ở Việt Nam thường tập trung ở thành phố. Dữ kiện này cho ta hai điều: trẻ ở thành phố ít có cơ hội tương tác với con người, cá nhân khác, thời gian chính chúng tập trung xem tivi, điện thoại thông minh ( mới có khoảng 8- 10 năm trở lại đây) và chơi đồ chơi. Thời gian bố mẹ thành phố tiếp xúc với con cực ít. Còn giúp việc đa phần không có kinh nghiệm, chỉ chăm nhu cầu sinh lý mà ít khi chuyện trò, ôm hôn, nựng trẻ. Giai đoạn đầu đời trẻ thành phố ít hơn hẳn thời gian tiếp xúc trực tiếp, giao tiếp và cảm nhận sâu trải nghiệm tương tác với con người. Đây là một thực tế xã hội hiện đại. Và nếu không nhận ra, vấn đề sẽ còn gia tăng. Và theo điều tra ở Việt Nam và Mỹ thì các gia đình có trẻ tự kỷ thường có căng thẳng về tài chính, có căng thẳng về cuộc sống gia đình. Họ hay cãi nhau, hay to tiếng. Và khi họ to tiếng, đứa trẻ nằm đó, nằm giữa giường, đầy yếu đuối và sợ hãi. Nó không hiểu ngôn ngữ, chưa nhìn thấy rõ hình ảnh; vì đang giai đoạn hình thành. Nằm đó run sợ, cực run sợ đến mức xì trét. Nó chưa hình thành khả năng cảm xúc để xoa dịu sự sợ hãi, căng thẳng đó. Nó run sợ, quay mặt đi, căng thẳng. Bắt đầu có dấu hiệu của bệnh dạ dày. Tại sao ư? khi ta căng thẳng hay xì trét, hormon cortison và adrenalin tiết ra nhiều trong cơ thể, các cơ quan khác, hệ khác ngừng hoặc giảm hoạt động, chân tay co cứng, nhịp tim tăng, hốt hoảng.... biểu hiện của sợ hãi. Và cơ thể đóng hết các chức năng sinh lý không cần thiết khác. Theo bản năng trong môi trường nguy hiểm, mọi chức năng sinh lý giảm, chỉ dồn lại tất cả sức cho: Chiến hoặc Biến Dấu hiệu trẻ căng. Con người trong hoàn cảnh này dạ dày vẫn hoạt động, vẫn co thắt nhưng chất nhày, chất bảo vệ giảm nên người căng thẳng, lo âu hay bị bệnh dạ dày. Đứa trẻ sợ hãi nằm thu mình lại, co quắp kể cả khi ngủ.
Chúng quay đi, không nhìn mắt của bố mẹ vì sợ hãi, không nhìn của sổ tâm hồn khi giao tiếp với bố mẹ nữa. Chúng bỏ mất nhiều cơ hội phát triển sự thông minh cảm xúc trong giai đoạn quý giá đầu đời. Mình quan sát, một đứa trẻ khi thấy an toàn thường nằm giang rộng chân tay.
Tai sao 3 tháng - 6 tháng - 1 năm - 2 năm là giai đoạn quý giá đầu đời: cái này liên quan đến não bộ. Khi sinh ra trẻ có bộ não non nớt, chưa nhìn, nghe thấy được mà chỉ cảm thôi. Và giai đoạn đầu đời này là giai đoạn hoàn thiện nhanh, mạnh não bộ của trẻ. Đến khi trẻ hai tuổi não bộ đã gần như hoàn thiện 80-90 % so với não bộ người trưởng thành rồi. Sẽ rất nguy hiểm khi giai đoạn đầu đời này bị gián đoạn, bị ảnh hưởng do sự sợ hãi, hoảng loạn. Và thực tế, môi trường của những đứa trẻ tự kỷ giai đoạn này đầy khắc nghiệt đối với một bộ não chưa hoàn chỉnh.
Nếu theo các nguyên nhân như: gen, bệnh rubela, môi trường, chất kim loại trong không khí... Thì tỷ lệ trẻ trai và gái sẽ bằng nhau. Trẻ ở quê sẽ bị nhiều hơn thành phố. Dịch tễ thực tế ngược hoàn toàn. Và đất nước nghèo, ô nhiễm tỷ lệ trẻ tự kỷ lại thấp hơn nước phát triển: Mỹ. Trẻ tự kỷ mới chỉ được thống kê, ghi nhận khoảng 20 năm gần đây ở nước đang phát triển. Và trên thế giới bệnh này mới được ghi ra khoảng 74 năm (từ 1943). Theo quan điểm và suy luận cá nhân: bệnh tự kỷ là sản phẩm của cuộc sống công nghiệp, bệnh do yếu tố môi trường xã hội mang lại. Không phải môi trường tự nhiên. Cuộc sống hiện đại là cuộc sống mà ở đó con người ít tương tác trực tiếp với nhau, ít thời gian tương tác, va chạm, ôm ấp da thịt. Nếu làm thống kê thời gian tương tác trực tiếp của bố mẹ trẻ tự kỷ với trẻ bình thường ta sẽ thấy điều này. Nếu thống kê tần suất, thời điểm cãi vã, căng thẳng trong gia đình trong suốt giai đoạn phát triển của trẻ sẽ thấy có sự khác biệt rõ rệt giữa trẻ tự kỷ và trẻ thường.
Và dịch tễ cũng cho thấy khi bố mẹ nhiều tuổi thì trẻ cũng thường có khả năng bị tự kỷ cao hơn. Đối với mình cái này là bằng chứng của tâm lý,sự tương tác chứ hiếm khi phải là gen. Bố mẹ nhiều tuổi thường thích im lặng, nghiêm túc, trật tự và gọn gàng hơn bố mẹ trẻ. Điều này cũng làm giảm cơ hội chơi cho trẻ, và tạo thêm áp lực tâm lý cho trẻ.
Yếu tố cảm xúc và thời gian tương tác là yếu tố chính tạo sự khác biệt thống kê rõ ràng giữa tỷ lệ tự kỷ của bé trai/bé gái ( 4:1 ở Mỹ) và (8:1 ở Việt Nam). Hãy để tôi giải thích theo ý hiểu của tôi. Cái này mang đặc điểm tâm sinh lý giới tính. Phụ nữ thường ở nhà, chăm sóc và bảo vệ con cái khỏi nguy hiểm. Do đó tạo hóa cho họ trực giác cao, khả năng bao quát, nhìn môi trường rất nhanh. Với họ trí thông minh cảm xúc được ưu tiên hình thành trước. Ở Việt Nam, bé gái thường được bế, ôm ấp, cưng chiều hơn bé trai. bé gái hay giao tiếp, hay đòi, làm nũng hơn bé trai. Và trí thông minh này phát triển dần dần theo thời gian. Do đó người phụ nữ trưởng thành có trực giác tốt, đọc, hiểu tâm lý đối phương tốt hơn nam giới nhiều. Và phụ nữ giải quyết tốt hơn nam giới trong vấn đề liên quan đến cảm xúc, họ có trực giác tốt khi chăm con. Chỉ cần nghe tiếng con khóc là họ có thể hiểu đứa trẻ đang cần gì, có nguy hiểm hay không. Bản năng này có được khi nó hình thành sớm trong giai đoạn đầu đời. Và thực tế ở bé gái trí thông minh cảm xúc hình thành sớm hơn bé trai. Còn sớm hơn cụ thể bao nhiêu thì tôi không biết rõ.
Bé trai thì có sự khác biệt lớn. Trong môi trường xưa: nam giới săn bắn, xây nhà và chiến đấu. Do đó cần tầm bao quát rộng, nhanh và chính xác. Trí thông minh tối ưu cho vai trò này là logic và không gian, bé trai hình thành IQ sớm. Nên bé trai có xu hướng phát triển trí thông minh logic trước. Điều này góp phần giải thích tại sao các nhà khoa học, kỹ sư hiện đại, IT đa số vẫn là nam giới. Trí thông minh cảm xúc không tối ưu quan trọng nên có thể phát triển chậm sau. Và vấn đề bắt đầu phát sinh trong cuộc sống có căng thẳng, có xung đột, có cảm xúc ở giai đoạn đầu đời. Vì đặc điểm giới tính, có cơ hội phát triển khả năng tương tác cảm xúc sớm hơn bé trai nên bé gái có khả năng thích nghi hơn với xung đột cảm xúc trong gia đình bé gái hình thành EQ sớm. Chỉ một sự khác biệt nhỏ, hình thành sớm hơn đã giúp bé gái đã trở thành những kẻ xuất chúng trong môi trường xung đột gia đình so với bé trai. Bé gái hình thành trí thông minh cảm xúc sớm hơn nên chúng giải quyết cẳng thẳng liên quan đến cảm xúc hiệu quả hơn rất nhiều.
Việc hình thành trí thông minh nào sớm trước trong giai đoạn đầu đời sẽ có cơ hội phát triển tiếp sau này, trẻ sẽ có tài năng hơn về mảng đó. Và tài năng này được bộc lộ, phân định rõ trong nhóm ngành nghề họ tham gia khi trưởng thành. (Tìm đọc: outliers - những kẻ xuất chúng để hiểu hơn ý nghĩa của sự khác biệt nhỏ một chút này). Từ đó dẫn đến số lượng bé gái bị tự kỷ thấp hơn bé trai rất nhiều. Khi rơi vào khủng hoảng này có một bằng chứng là bé trai đã có hình thành trí thông minh logic, không gian. Do đó khi căng thẳng bé trai hay có xu hướng sự dụng trí tuệ logic của mình để giải quyết vấn đề. Trí não non nớt đó chưa học được khái niệm gì khác ngoài logic cơ bản vậy. Những hình mẫu logic này vẫn lặp lại, khi bé trai tự kỷ quay nhìn chằm chằm vào sự vật, sự logic này luôn xuất hiện trong khuôn hình khối xung quanh. Và nó ăn nhập sâu trong đầu trẻ, đến mức trẻ hay thích lặp lại, thích sắp xếp các khuôn hình đó. Một cách vô thức vì nó ăn sâu vào trong đầu trẻ mà.
Giai đoạn non nớt đầu đời trẻ bị căng thẳng trong bầu không khí gia đình bé gái có trí thông minh cảm xúc tốt do hình thành sớm từ bé nên chúng có khả năng giải quyết ổn thỏa xung đột đó. Chúng không bị rơi vào trạng thái căng thẳng trầm trọng. xì trét toàn hệ thống như bé trai. Khuôn mẫu này ta có thể thấy rõ trong tình huống giao tiếp căng thẳng người trong cuộc là một nghệ sĩ hài ( cảm xúc tốt, linh hoạt) và tình huống khác là một anh kỹ sư thuần IT, mắt cận. Bạn sẽ thấy sự khác biệt trên khuôn mặt của hai người: người nghệ sỹ thì vui vẻ, thanh thoát, bầu không khí rất thú vị. Còn người kỹ sư thì khả năng linh hoạt trong tương tác kém. Anh kỹ sư có IQ cao nhưng EQ không cao. Do đó trông anh rất khổ sở, lóng ngóng, thậm chí là đáng thương trong tình huống căng thẳng này.
Trong giai đoạn đầu đời của trẻ, sự khác biệt dù nhỏ trên nhưng có tác dụng gấp bội, tạo sự khác biệt giữa bé trai và bé gái. Bé gái đã có một chút về sự thông minh cảm xúc, nên em có thể vượt qua căng thẳng đó mà chỉ bị anh hưởng hay tác động ít. Còn bé trai mới chỉ có một chút về sự thông minh logic, hình khối nên nếu rơi vào tình huống xì trét, căng thẳng như thế bé trai gần như bó tay chịu trận, đầy căng thẳng, đau khổ và sợ hãi nằm co ro ở đó. Cơn bão hóa học trong người bé xuất hiện: cortison, adrenalin tiết ra chạy khắp cơ thể huy động đường huyết, huy động máu từ các cơ quan khác, huy động hết sức mạnh để chuẩn bị cho chiến hoặc biến.Bé rơi vào trạng thái căng thẳng, hoảng sợ, giật mình, sợ hãi, tê liệt rồi dẫn đến thờ ơ. Đối với một người trưởng thành thì khi họ rơi vào căng thẳng họ sẽ có hơi thở gấp, nhịp tim, huyết ap đập nhanh, cơ co cứng, vẻ mặt sợ hãi, nhợt nhạt, sợ tiếng động, tiếng ồn lớn, dễ bị ốm, cúm, kiệt sức và bị viêm dạ dày cấp. Vì trong trạng thái căng thẳng này, cơ thể rơi vào trạng thái cảnh giác cao, nên dù một tiếng động nhỏ cũng làm trẻ giật mình và khóc thét lên. Người lớn hay trẻ nhỏ ở trạng thái cẳng thẳng dễ rơi vào hoảng loạn khi tình huống ngày càng tồi tệ, kích thích ngày càng mạnh. Người lớn bị thế này cũng sẽ dễ dẫn đến suy nhược, chức năng hệ miễn dịch giảm, dễ cáu gắt, dễ hoảng loạn và dễ bị ốm, cúm hơn. Đó có thể là dấu hiệu của căng thẳng, của suy nhược cơ thể. Và kích thích cứ dần như thế, theo vòng xoáy đẩy sự xì trét đứa bé phải chịu đi ngày càng xa hơn. Trong môi trường tiêu cực vậy, đứa trẻ có thể cảm nhận được năng lượng đó.
Thật kinh khủng khi tình trạng này rơi vào một đứa trẻ non nớt, hệ thần kinh chưa hoàn thiện. Và đứa trẻ bắt đầu hoàn thiện nốt hệ thần kinh, phân vùng chức năng bộ não trong tình trạng căng thẳng. Chúc bắt đầu hình thành vùng cảm xúc: " con người thực ra là một chủ thể cảm xúc". Nhưng không có nguyên liệu cảm xúc từ sự tương tác, từ tình yêu thương, từ đôi mắt của người thân, từ sự ôm ấp, vỗ về, từ sự ấm áp để hoàn thiện bộ não. Mà luôn có rối loạn, căng thẳng trong giai đoạn hoàn thiện bộ não. Từ đó dẫn đến hình thành bộ não với nhiều chức năng rối loạn. Do đó các cá nhân tự kỷ có khuynh hướng sử dụng các vùng khác nhau của não để thực hiện công việc di chuyển so với nhóm chứng. Trẻ bị bệnh tự kỷ, được chuẩn đoán khi não trẻ đã hoạt động sai chức năng bình thường rồi, nhiều rối loạn kèm theo. Và sự rối loạn, khủng hoảng đó có thể được dừng lại hay liên tục kích hoạt ở những mức khác nhau theo diễn biến năm tháng, để lại hậu quả khác nhau nên những trẻ khác nhau. Do đó ở đây không có một tín hiệu, một triệu chứng hay một cơ quan cụ thể. Tự kỷ là sự rối loạn hệ thống toàn cơ thể, diễn biến theo thời gian và liên tục tương tác với môi trường. Kết quả là để lại sự tác động lên trẻ tự kỷ, nên với bệnh nhân tự kỷ người ta dùng vòng vô cùng màu cầu vồng như một biểu tượng cho sự đa dạng của tự kỷ.
Đến đây tôi có thể đưa ra nhận định tự kỷ là bệnh liên quan đến vùng cảm xúc, trẻ bị bệnh tự kỷ mất vùng tư duy cảm xúc nói chung. Do đó trẻ tự kỷ ít có biểu hiện của cảm xúc, không để ý đến cảm xúc của người đối diện khi tương tác. Sự khiếm khuyết này là do sự hoàn thiện bộ não non nớt của trẻ trong môi trường nhiều căng thẳng. Trẻ bị xì trét trong giai đoạn hoàn thiện não bộ này. Do đó não bộ bị ảnh hưởng, mất những chức năng của bộ não bình thường. Khi người nhận ra trẻ có dấu hiệu tự kỷ thì não bộ đã kết thúc giai đoạn phát triển cơ bản rồi: ở đây là bộ não hoàn thành nhưng thiếu những cấu trúc, cầu nối, liên kết so với não bình thường. Việc điều trị gần như là rất khó. Các triệu chứng đi kèm khác ở bệnh nhân tự kỷ cũng là những hậu quả của xì trét. Tùy vào mức độ và thời gian của xì trét, trẻ có những triệu chứng khác nhau mà cần can thiệp các thuốc khác nhau.
Đã từng có tài liệu, quan điểm là trí não hay tâm trí quyết định hệ gen được biểu hiện. Nên đây là quan điểm hay sự phỏng đoán của cá nhân tôi về sự xuất hiện của những kiểu gen bất thường. Rất mong những nhà khoa học nghiên cứu tiếp:
Giả thuyết thứ nhất kiểu gen có thể có trước, và kiểu gen đó có thể tạo ra một số kiểu hình nào đó thể hiện qua kỹ năng hay trí thông minh của cá nhân. Và ở đây trí thông minh đó hình thành sớm. Nó tạo nên kiểu hình hay tính cách của cá thể. Nhưng không may cho những trẻ bị tự kỷ là trí thông minh hình thành sớm đó của trẻ nhờ một phần nhờ kiểu gen ta quan sát thấy ở trẻ tự kỷ lại không có lợi hay có chút tác dụng nào cho trẻ trong môi trường căng thẳng vậy. Nếu điều này là đúng thì ta có thể tìm thấy kiểu gen đó ở một số cá thể khỏe mạnh khác cùng sở trường, hay tài năng giống trẻ tự kỷ đó. Tôi thiên về lý thuyết này hơn, mỗi loài có một đặc điểm thế mạnh khác nhau. Ở đây là đứa trẻ. Và đứa trẻ nào có đặc điểm ban đầu giúp thích nghi với môi trường stress sẽ ít bị tự kỷ so với cá thể khác.
Giả thuyết thứ hai là khi trẻ bị tự kỷ do xì trét tạo nên sự rối loạn chức năng của bộ não, một trạng thái tâm trí bất thường. Ở trạng thái tâm lý đó giúp mà ở đó một nhóm kiểu gen có quan sát thấy ở trẻ tự kỷ có cơ hội xuất hiện.
Thông qua sự quan sát, đọc tài liệu, chiêm nghiệm, thiền định, đọc các tài liệu: tâm lý, sinh lý, sinh lý bệnh và đôi lần nhập vai, trải nghiệm vị trí của một đứa trẻ hàng xóm khi bố mẹ chúng cãi nhau nên tôi có những sự suy nghĩ, suy luận như ở trên. Đôi lúc tôi không thể chịu được mười phút nhập vai là đứa trẻ khi bố mẹ nó cãi nhau mà không để ý đến người khác, không để ý đến đứa trẻ. Cảm giác cực kỳ stress. Thêm với việc ít được trò chuyện, ít được yêu thương, ít được ân cần chăm sóc, ít thời gian tương tác trực tiếp để trấn an, xoa dịu đứa trẻ yếu đuối. Stress lại lặp lại liên tục. Một loạt cơn bão của các chất hóa học tiêu cực được huy động trong trẻ ở giai đoạn stress đó. Việc ít được trò chuyện trực tiếp, ít mắt đối mắt, ít động chạm trực tiếp, ít yêu thương nên trẻ không có dữ liệu, kiến thức về cảm xúc để hỗ trợ cho giai đoạn nhạy cảm của hoàn thiện não bộ này có thể tạo ra những rối loạn nhất định cho chức năng cơ bản của não bộ. Quan sát những đứa trẻ này ít khi có cảm giác an toàn. Nó luôn bất an trong chính gia đình mình. Hãy nhớ lại cảm giác bạn bất an khi làm điều gì đó đi, nhớ thật chi tiết, sống động xem. Đứa trẻ tự kỷ có trải qua trải nghiệm này trong những năm non yếu đầu đời đó. Điều này dẫn đến giảm hoặc mất hẳn trí thông minh cảm xúc. Đứa trẻ gần như bị tách biệt với thiên nhiên và con người một cách cứng nhắc do sự vô tình hay chủ ý của bố mẹ chúng. Sự tách biệt này dẫn đến bất thường ở đứa trẻ. Đứa trẻ giảm hoặc mất hẳn khả năng biểu hiện cảm xúc trong các tình huống tương tác, từ đó khiến đứa trẻ ngại, sợ tương tác, thích sống khép mình: để tạo cho nó được an toàn. Đứa trẻ được nuôi dưỡng trong môi trường ít có sự tương tác, yêu thương sẽ lặp lại những mô thức để tìm kiếm sự an toàn. Nó chưa có đủ năng lực để tương tác ngoài xã hội. Nó tìm kiếm sự an toàn thông qua sống khép mình, đứa trẻ đó rất khó hòa nhập xã hội. Một dạng rối loạn khác giống với sự tự kỷ.
Bạn hãy thử lập các biểu đồ khác nhau thể hiện xu thế theo các năm cho các yếu tố như: ly hôn, căng thẳng trong gia đình, bạo lực trong gia đình, số lần cãi nhau, sự gần gũi với cuộc sống thiên nhiên, gia đình hạnh phúc, đối với mỗi giai đoạn trong sự phát triển của trẻ các thành viên: bố, mẹ, con, giành toàn thời gian trong gia đình, thời gian giao tiếp giữa các thành viên trong gia đình, thời gian các thành viên giành cho tivi, điện thoại smartphone, game trực tuyến mỗi ngày, thời gian đọc sách của cả gia đình. Và các vấn đề về tinh thần trong gia đình, xã hội như: ly hôn, trầm cảm, rối loạn nhân cách, tự kỷ, số vụ tự tử, quấy rối, bỏ học, phá phách, tâm thần phân liệt, nghiện ngập. Những thứ đầu tiên là để đo lường chất lượng của mối tương tác. Các cá nhân tương tác thế nào thể hiện ở số lượng thời gian tương tác và chất lượng thời gian tương tác. Chất lượng có thể gói gọn trong các yếu tố như: tình yêu gửi vào hành đông, thái độ trong hành động, sự nhiệt huyết của cá nhân đó trong hành động, sự tự nhiên của hành động, và sự có mặt hoàn toàn ở thời điểm đó. Cái này người câm, điếc, mù có thể cảm được. Các yếu tố này là thứ vô hình, rất khó lượng giá. Tình yêu cũng vậy, tình yêu vô hình mà chỉ có thể cảm được thì nó vượt xa thứ tình yêu bằng vật chất nắm, sờ được.
Việc lập lên danh sách đó sẽ cho ta bằng chứng để đối chiếu. Cá nhân tôi luôn quan sát và ghi lại cuộc sống của người thành công, gia đình hạnh phúc thì luôn thấy. Kẻ bảng: chỉ số 1 đều rất tích cực, chỉ số thứ hai thì luôn ở mức thấp và những gia đình thất bại thì ngược lại.
Đôi khi tình yêu, nhiệt huyết, thái độ, sự tự nhiên, có mặt hoàn toàn bị ảnh hưởng bởi cơm, áo, gạo, tiền. Chúng can thiệp vào các yếu tố trên, tác động lên chất lượng của mối tương tác. Dẫn đến ảnh hưởng lớn đến chất lượng mối quan hệ, ảnh hưởng đến chất lượng sống. Và yếu tố thiếu thốn tài chính đó người ta có thể dễ dàng đo lường, lượng hóa được nên các nhà thông kê hay sa đà vào các con số thống kê đó. Thực sự thì nhà sư trên các ngọn núi, không điện, không nước máy, không tiện nghi hiện đại, không tiền, chỉ có họ với thiên nhiên và thiền định lại hạnh phúc tột độ. Khách đến gặp vị thiền sư đó cũng có cảm giác hạnh phúc và thư thái lây sang. Các vị thiền sư đã đạt đến cấp độ cao của tình yêu, nhiệt huyết, thái độ, sự tự nhiên, có mặt hoàn toàn ở hiện tại trong suy nghĩ, lời nói, hành động của họ. Đó có thể coi là một chất lượng sống mới chăng?
Đến bây giờ tôi rất mong các nhà thống kê bỏ qua một loạt liệt kê vô nghĩa về những nguyên nhân mơ hồ gây rối loạn thần kinh đi. Mong các nhà thống kê hãy nghiên cứu lại về tần suất suất hiện bệnh nhân rối loạn thần kinh với chất lượng đời sống tinh thần. Sẽ có con số thấp kinh ngạc về số cá thể bị vấn đề về tinh thần ở gia đình hay vùng cư dân có đời sống đoàn kết, hạnh phúc. Các bạn có thể đọc đoạn đầu của tác phẩm Oulier của Malcom Gladwell để thấy rõ sự khác biệt này."..... trích dẫn sách"
.
.
.
Tựu chung chúng là gì ư: nó nằm ở số lượng và chất lượng của những tương tác giữa các thành viên trong gia đình với nhau, giữa các thành viên đó với xã hội. Đây là vấn đề của xã hội hiện đại. Việc thiếu hụt số lượng và chất lượng của tương tác giữa con người với con người mang lại một loạt hệ lụy về đời sống tinh thần, từ đó tao lên các vấn đề về thần kinh. Điều này có thể kiểm chứng nếu trong một vùng mà tần suất chẩn đoán bệnh tự kỷ tăng cao thì các bệnh về thần kinh khác: rối loạn lưỡng cực, trầm cảm, thậm chí cả bệnh tim mạch cũng tăng. Bạn hãy thử xem các thống kê đó nhé. Đó là hậu quả của chất lượng tương tác giữa các cá nhân ngày một giảm đi. Mặc dù về vật chất họ có thể đầy đủ. Có lẽ đây là vấn đề của nền y tế Mỹ. Mặc dù là quốc gia giàu, mạnh, sạch và có đời sống xa hoa và cao nhất thế giới, nhưng đây là quốc gia có cá nhân mắc nhiều nhóm bệnh không truyền nhiễm luôn đứng tốp đầu trên thế giới. Phải chăng các nhóm bệnh này không liên quan đến đời sống vật chất, chúng liên quan chủ yếu đến vấn đề tinh thần. Và vấn đề vật chất luôn xuất hiện làm gián đoạn, phân tâm các nhà nghiên cứu khỏi vấn đề chính là tinh thần. Sẽ có luận điệu phản bác: người béo phì thì tránh sao được cái nhóm bệnh không lây truyền: tim mạch, tiểu đường đó. Đó là một ý kiến cần xem xét. Nhưng điều gì dẫn cá nhân đó đến béo phì, khi họ stress tinh thần, và khi stress có một nhóm người thích ăn, dẫn đến thói quen nghiện ăn, hay dùng ăn để giảm stress và họ bị béo phì. Từ đó gắn với một loạt hệ lụy y tế khác. Nhóm cư dân hạnh phúc trong outlier của Malcom Gladwell vẫn nổi bật trong các thống kê các bệnh tật nói chung đó. Thực tế nhóm cư dân có thói quen tổ chức, sắp xếp và sinh hoạt mang lại giá trị tinh thần rất lớn cho người dân, đáp ứng các nhu cầu, giá trị tinh thần của người nhân chứ không phải phép màu gì cả. Có thể sự khác biệt nhỏ đó đã tạo nên những outlier trong thang bệnh tật của nước Mỹ. Nepal có thể là quốc gia outlier trong vấn đề bệnh tật như vậy. Rất mong chúng ta sẽ cùng chung tay tạo ra những sự khác biệt đó.
Điều gì tạo nên yếu tố khác biệt đó, để giúp đa số trẻ em, đa số người dân chúng ta. Thực tế không quá phức tạp, trong khi đợi các nhà khoa học, nhà thống kê làm nghiên cứu kiểm chứng những điều trên. Chúng ta có thể tự giúp cho chính chúng ta và con cái chúng ta có được sự bình an, hạnh phúc và một cuộc sống thật sự ý nghĩa. Chúng ta cần gia tăng tình yêu, nhiệt huyết, thái độ, sự tự nhiên, có mặt hoàn toàn bên cạnh người thân, thành viên trong gia đình, bạn bè và người ta tương tác. Cần để tâm, giúp các thành viên thỏa mãn các nhu cầu cơ bản. Mọi người đều có nhu cầu cá nhân. Nhu cầu đó đươc thể hiên trong tháp nhu cầu Maslow. Để đọc tháp đó khá phức tạp. Tony Robbin đã tóm lược và thu lại thành sáu nhu cầu cơ bản như. Nhu cầu này luôn tồn tại trong mỗi cá nhân, nó khiến các cá nhân thôi thúc hành động. Và những hành động thể hiện ra nhằm là để thỏa mãn các nhu cầu này. Mức độ ưu tiên mỗi nhu cầu khác nhau tùy từng cá thể, và tùy từng giai đoạn phát triển của cá thể.
Nhu cầu một: certainty: nhu cầu của sự an toàn, chắc chắn
Nhu cầu hai: uncertainty: nhu cầu thích những điều mới, trải nghiệm mới, thú vị, bất ngờ, không theo mô tuýp dập khuôn.
Nhu cầu ba: significant: nhu cầu thể hiện sự quan trọng.
Mary Kay thành công khi thỏa mãn nhu cầu này của khách hàng: " make me feel important"
Nhu cầu bốn: connection and love: nhu cầu kết nối và yêu thương. Con người là chủ thể của các mối quan hệ, của các tổng hòa kết nối và yêu thương.
Nhu cầu năm: nhu cầu phát triển.
Nhu cầu sáu: nhu cầu đóng góp, nhu cầu để lại di sản.
Khi cá nhân phục vụ các nhu cầu này của người khác thông qua hành động yêu thương, quan tâm, chăm sóc, gần gũi và được thỏa mãn các nhu cầu này họ sẽ hạnh phúc, vui vẻ, đầy hứng thú trong cuộc sống. Ta sẽ cảm nhận thứ khác từ họ. Đó là emotion hay energy: một năng lượng rất mới. Và nguồn năng lượng này sẽ lớn dần, phát triển như cơn lũ, cuốn trôi những thứ tiêu cực xung quanh mình và của những người xung quanh. Họ mang lại nguồn năng lượng và hứng thú mới cho nơi họ đến, cho người họ tiếp xúc. Ở đây năng lượng, thứ vô hình, thứ người khác cảm thấy khi tương tác với bạn quan trọng hơn rất nhiều so với vật chất, tiên nghi bên ngoài và nó là yếu tố quan trọng nhất trong chất lượng của sự tương tác. Có những cá nhân thành công trong công việc, trong kinh doanh, trong điện ảnh, họ có thể là thần tượng của nhiều người nhưng chất lượng cuộc sống cá nhân của họ thì đầy bi thảm, bi kịch, đổ vỡ hôn nhân. Một phần của bi kịch này là họ không để ý năng lượng mình toát ra khi ở nhà, không để ý đến cảm giác vợ, chồng, con họ thực sự cần năng lượng gì từ cá nhân thành công đó. Khi không thỏa mãn được các nhu cầu, không cảm nhận được năng lượng vô hình trong mối quan hệ họ thường đau khổ mặc dù đầy đủ vật chất. Và phần nhiều nếu không kiểm soát có thể sẽ dẫn dùng chất kích thích, chất tạo ảo giác, và dẫn đến đổ vỡ. Cá nhân thành công trong sự nghiệp này mạnh mẽ thật khi chinh phục được những thử thách bên ngoài. Nhưng có một thứ to lớn hơn cần hon chinh phục đó là chính mình.
Chinh phục bản thân mình mang tinh thần phục vụ mọi lúc, mọi nơi, kể cả công việc lẫn cuộc sống gia đình để tạo những cảm xúc, năng lượng tích cực cho nhau. "quote" Mang tinh thần cho đi, phục vụ, tiếng cười đó toát ra nguồn năng lượng tích cực, nó chạy khắp ngóc nghách, góc nhà, hiện diện trong các mối tương tác với các thành viên trong gia đình, họ cảm nhận và được truyền năng lượng từ đó. Gia đình đầy ắp tiếng cười, sự trò chuyện cởi mở, bình an, thoải mái. Trong môi trường đó cá nhân cảm thấy an toàn, gia đình tạo nền móng an toàn tốt cho họ. Và trong cuộc sống cần làm việc, cần hành động, cần sáng tạo. Họ ở trạng thái" safe to work". Họ có sự an toàn từ bên trong, từ gia đình họ. Hoặc cá nhân đến đủ độ trưởng thành họ tự tạo ra và luôn thấy an toàn từ bên trong. Chỉ từ an toàn, bình an thôi không thể nói đủ hết hàng loạt chất hóa học hạnh phúc, cảm xúc tích cực chạy khắp cơ thể. Và nếp ăn, ngủ, chơi và sinh hoạt, sự vui vẻ, thư thái là những thứ hữu hình xuất hiện lên từ đó, thứ này ta quan sát được.
Khi cá nhân nào thất bại trong việc chinh phục mình, để cái tôi thắng thế và lên tiếng, nó bắt đầu hạch sách, đòi hỏi và ra điều kiện và gây xung đột, một nguồn năng lượng cực kỳ tiêu cực chạy khắp gia đình, hiện diện trong mọi hành động tương tác. Thành viên trong gia đình luôn rơi vào trạng thái bất an, căng thẳng, sợ hãi. Đây là cảm xúc cho những hành vi tiêu cực, mầm mống các vấn đề trong gia đình và xã hội xuất phát từ đây. Các cá nhân cũng vẫn phải ra ngoài làm việc, học tập, sáng tạo. Nhưng họ luôn ở trại thái căng thẳng, không tự nhiên: " work to safe". Mà safe - sự an toàn này luôn nằm trong tay người khác, mà người khác bị cái tôi, cái cảm xúc chinh phục nên họ bị dao động không ngừng. Cái safe này khó mà đạt được, dù cá nhân đó cố gắng đến đâu. Ở đây nhu cầu cơ bản của con người về tinh thần là sự an toàn không có. Các thành viên trong gia đình luôn mệt mỏi, căng thẳng, stress. Ngần đó từ mô tả sự tiêu cực đó chưa đủ để giải thích hàng loạt chất hóa học độc hại căng thẳng chạy khắp cơ thể và não bộ, phóng thích các chất oxy hóa hủy hoại các cơ quan, tế bào: não, thần kinh, tim mạch... Khi chất hóa học tiêu cực này lưu thông thường xuyên trong cơ thể. Các cơ quan trong cơ thể tạo nhiều thụ thể hơn để tiếp nhận chúng, thích nghi với chúng. Những đường mòn được hình thành, sự thích nghi đó làm cơ thể và cơ quan đi lệch theo nhịp tự nhiên, chúng tạo ra những thay đổi và chu trình bệnh lý làm cơ thể bị suy kiệt. Diễn biến này giống với cơ thể bị nghiện ma túy vậy.Một số bệnh ta chuẩn đoán do thăm khám là những biểu hiện của sự stress trong cơ thể kéo dài nhiều năm đó. Bác sĩ sẽ kê đơn trị triệu chứng, thuốc trị triệu chứng có tác dụng tức thì, một chút nhưng không trị dứt được bệnh. Một số bệnh nhân thích giảm các triệu chứng khó chịu mãn tính đó một cách tức thì, họ lạm dụng thuốc trị triệu chứng. Họ lại bị rơi vào vòng xoáy bệnh lý do tác dụng phụ của thuốc, do lạm dụng thuốc. Theo quan điểm của một người dược sỹ như tôi thì sẽ hiệu quả hơn với bệnh nhân bị các triệu chứng mãn tính ngoài việc dùng thuốc thì còn cần tập và rèn luyện thêm những môn thể thao, thiền định, yoga, sinh hoạt tập thể nhóm tình nguyện.... để giúp tạo trang thái tâm lý mới làm cắt đứt vòng xoáy bệnh lý tồn tại trong cơ thể. Nguyên tắc vàng của Napoleon Hill có nói rất rõ về kết quả của sự ám thị và kỳ vọng tâm lý có tác động thế nào tới người đối diện.
Đó có thể là yếu tố khác biệt ban đầu, theo thời gian, thông qua sự tương tác với xã hội, với những biến cố bên ngoài. Một sự khác biệt nhỏ, không đáng để ý sau thời gian được cộng hợp lại thành những hào quang, chiến thắng, bi kịch trong xã hội. Chúng được cho vào các con số thống kê để nghiên cứu.
: quoute: phục vụ,cho đi, cống hiến
It has causes and effects. it obey law of cause and effect. With guiding from Lao Tzu I think it's not direct but indirect, It not visible but invisible. It's not obvious, it's subtle. it's not measurable, it's immeasurable. It can not be seen, it's must be felt. It's not be caught by chasing and graping in cheering of others. It is caught by sitting, contemplating in stillness. When the mind is clear, the cause will appear. This is the way of effortless but most effective - The way of nature. Perhaps these are the answer for the failure of dealing with problem in society, Even we spend alot of resources and technology. We spent alot of effort to figure the cause of problems - the problem started here: we jump in with expectation to try to find a visible, direct causes. Come in with expectation, we easily jump into any conclusion go around, which seem obvious, understandble and meet our expectation. We catch them, we list in books call The Causes. And spend much more effort to find the quick fix for the problem with that Causes. We carry all in large scale with a lot of human resourse,technology, and billion dollars. But year by year, the problem become much much worse. The number of people get problem in health, in daily life, in family, in community are soaring, and have the trend to out of control. Big paradox is mental disease, suicide rate is seem to be highest in rich countries where the standard of living is the dream of people in developing countries.
" rich, money speed you faster to your destiny"
Money only make you go faster to your destiny. People in developing countries even have same problem: lack of love, lack of caring, lack of stillness, lack of purpose, lots of chasing changeable things... but they do not have much money. Số thẻ destiny has not come obvious as western people. The answer are simple, the action is simple. They are can easily be seen in advice from Great man, Great woman, Great philosopher, Buddha, Christ Jesu, Muhamad,... These are the normal children in families, but they had found out the way to train themselves, shaped good characters. They act in consistant way. These are the people had overcome the self, the ego. We can easily find out their believes, their thinking by the recording of action they did, the conflict they overcame, the way of got out failure. . They left legacy for followers to have a good life. And it has pattern. If you act in that pattern, some day you will be some one else like them.
Dont try to make thing so much complicate (einstein)
Trích dẫn về vde trong xã hội: cố gắng hoàn thiện cách thức mà ko có mục đích.
Thường những cá nhân ít rèn luyện thì năng lượng toát ra Theo John C Maxwell họ là những up-lifters or multipliers. Vâng tôi cũng muốn thế, tôi đã biết có vẻ sẽ như thế nào rồi, nhưng cụ thể là những hành động, thói quen gì. Những multipliers họ có khả năng đáp ứng các nhu cầu trên, họ rèn thành thói quen. Và họ là người có thói quen của người thành đạt. Các thói quen này tóm gọn trong cuốn 7 thói quen của người thành đạt của Stephen Covey. Mình xin tóm lược lại một số ý chính để bạn đọc hiểu:
Theo triết học” con người là tổng hòa các mối quan hệ”. Chúng ta đang tương tác trong các mối quan hệ đó, vậy bạn đã thực sự hiểu sâu về những tương tác trong mối quan hệ?
Bạn có đồng ý với quan điểm: con người ai cũng có tính phật, tính sà. Cách, mô tuýp bạn tiếp cận, thói quen bạn tiếp cận gọi lên tính Phật hay Sà trong họ vậy và bạn gọi tính gì lên nhiều lần, họ sẽ có thói quen thể hiện tính đó ( một phần của sự ám thị hay ảnh hưởng của môi trường. Mình xin tóm lược 7 thói quen của người thành đạt của Stephen Covey theo ý hiểu của mình.
– Thói quen thứ nhất: thói quen chủ động
Bạn chủ động nhận trách nhiệm thay đổi hoàn cảnh, bạn nhân ra sự chủ động trong ngôn từ của bạn, Cuộc sống của chúng ta thay đổi khi chúng ta dùng từ “Là” thay vì từ “Có”
Nếu tôi là người… thì cuộc sống của tôi sẽ tốt hơn (chủ động)
… là: hợp tác, chăm chú lắng nghe, trò chuyện với con nhiều hơn, gần gũi với người thân, không ngại khó, chịu dấn thân, hạ thấp cái tôi, quyết đoán,
Nếu tôi có… thì cuộc sống của tôi sẽ tốt hơn (bị động)
… là: người chồng về sớm, con cái ngoan ngoãn, thời tiết thuận lợi, công việc thuận lợi, chính trị ổn định,chủ tịch quận là ông A chứ không phải ông B, thủ tướng là ông C chứ không phải ông D
Bạn có nhận ra ngôn ngữ của những người xung quanh là chủ động hay bị động không?
– Thói quen thứ 2: bắt đầu với một kết quả đã định hình sẵn trong đầu
Hình ảnh của tâm trí, nơi đó có tầm nhìn, có tương lai, và khi ta hoàn thành sứ mệnh. Thói quen luôn tư duy và hoạch định sẵn mọi việc để nhận ra điều gì là thật sự quan trọng trong việc đó. Điều gì là thật sự quan trọng trong cuộc sống. Từ đó hãy để những điều quan trọng đó và những nguyên tắc trong cuộc sống dẫn dắt cuộc sống của bạn, chứ không phải là cảm xúc hay thú vui dẫn dắt.
– Thói quen thứ 3: ưu tiên cho điều quan trọng
” Đừng bao giờ để thứ quan trọng nhất bị những thứ kém quan trọng hơn chi phối”
" Don't major in minor things, don't minor in major things" Jim Rohn
Ở đây bạn sẽ làm quen với ma trận: khẩn cấp – quan trọng. Các đầu công việc của bạn được xếp loại trong bốn nhóm:
Quan trọng – không khẩn cấp
Quan trọng – khẩn cấp
Không quan trọng – không khẩn cấp
Không quan trọng – khẩn cấp
Bạn tự phân loại xem, để có cuộc sống thành công, bạn cần ưu các việc quan trọng nhưng không khẩn cấp trước, sau đó mới đến việc quan trọng và khẩn cấp, hạn chế sử dụng thời gian cho đầu việc không quan trọng.
– Thói quen thứ 4: tư duy cùng thắng
Trong cuộc sống bạn hay có mô thức tư duy nào trong nhóm sau: thắng- thua; thua – thắng; thua – thua; hay thắng – thắng. Khái niệm TÀI KHOẢN TÌNH CẢM, xây dựng tài khoản tình cảm bằng cách luôn gửi vào bạn sẽ sớm đạt được tư duy cùng thắng. Luôn rèn tư duy cùng thắng cho mình, cho con và những người khác.
– Thói quen thứ 5: giao tiếp để thấu hiểu
Bạn cần hiểu người khác trước, trước khi muốn mình được họ hiểu, tác phẩm có trình bày các nguyên tắc để trò chuyện, các cấp độ để giao tiếp: giả vờ giao tiếp, giao tiếp để đối đáp, giao tiếp để phán xét hay giao tiếp để thấu hiểu. Bạn hãy thử nhận diện mình thuộc nhóm nào trong những lần giao tiếp như vậy xem. Thường trong gia đình ta giao tiếp với con thường ta hay phán xét, đánh giá. Hãy nhận ra và chuyển sang giao tiếp sâu để thấu hiểu nhu cầu, nguyện vọng của nhau.
– Thói quen thứ 6: Đồng tâm hiệp lực. Khi bạn làm chủ thói quen trước, khi đó mọi việc bạn làm đều có thể cộng hưởng thành quả lên được. Cùng nhau học hỏi điểm hay, tích cực trong quan điểm, góc nhìn của mỗi người để ta ra một giải pháp tối ưu hơn cho cả hai. Luôn tìm cách nâng sức mạnh của cá nhân đơn lẻ.
– Thói quen thứ 7: rèn rũa bản thân
Quá trình học tập, rèn luyện bản thân là một quá trình liên tục, không ngừng. Bạn quan sát thấy đường xoắn ốc đi lên của các thói quen. Bạn luôn rèn luyện thể chất, tinh thần, trí tuệ. Khi rèn luyện mọi thứ sẽ hỗ trợ nhau và cùng nhau đi lên. Và chất lượng sống của người xung quanh cũng được nâng lên. Bạn chính là món quà to lớn nhất với những người thân, người xung quanh, đặc biệt những người cần và yêu quý bạn. Tiếp tục rèn luyện, theo thời gian ta có những số phận khác nhau.
Thực tế khi quan sát, thống kê về sinh hoạt gia đình thì những gia đình thành công, hạnh phúc, những cộng đồng hạnh phúc đều có 7 thói quen này. Hành động tương tác của họ luôn hướng theo chất lượng, theo chiều sâu, luôn quan tâm đến người khác. Luôn có những hành động đồng cảm, chia sẻ, quan tâm, yêu thương và tha thứ.
Cảm xúc, khả năng làm chủ cảm xúc.
Đó là những thói quen, nguyên tắc hành động và tháp nhu cầu đa số người dân phương, những cử nhân, tiến sĩ phương tây đều biết. Nhưng tại sao vẫn có nhiều bất hạnh, chớ trêu, bệnh tật trong cuộc sống vậy. Điều này cần kết hợp thêm với văn hóa, quan điểm triết học và thiền định của phương đông. Cuộc sống của mỗi cá nhân là kết quả của hàng loạt lựa chọn, lựa chọn cảm xúc trong tình huống, lựa chọn sự tập trung, lựa chọn suy nghĩ, lựa chọn câu chuyện để nói với chính mình, lựa chọn góc nhìn sự vật, lựa chọn quan điểm xem xét sự vật. Từ đó cho ra ý nghĩa của sự vật theo quan điểm cá nhân và cho ra cảm xúc từ tình huống đó. Sau khi đã chọn ra ý nghĩa và cảm xúc, họ cố gắng bám lấy ý nghĩa, cảm xúc và góc nhìn đó. Ban đã bao giờ gặp người cãi cùn chưa?
Từ cảm xúc đó họ có lựa chọn hành động. Ở đây con người không làm theo những thứ họ biết là đúng, lúc đó họ chỉ làm theo cảm xúc. Hãy dành năm phút nhớ lại xem bạn có những cảm xúc gì khi bị thuyết phục làm việc, khi bị thuyết phục mua món đồ đắt tiền bạn không cần, khi bị thuyết phục trong hợp đồng kinh doanh mặc dù bạn biết là bị thua thiệt nhưng bạn vẫn làm. Ở đây cảm xúc chi phối cá thể.
Mình là Văn: dược sĩ, thiền sinh, chuyên nghiên cứu và thực hành khoa học thành công, khoa học phát triển bản thân, NLP, khoa học quản lý, nghệ thuật lãnh đạo và nghệ thuật hạnh phúc.
Mình có một số trang web, đã xuất bản cuốn sách ấn bản tiếng anh Awaken You Wonderful We. Đây là một phần thông tin hữu ích giúp tóm lược những bài viết giới thiệu và cung cấp kỹ năng giúp chính các bạn, con cháu, gia đình và tổ chức. Với mong muốn hỗ trợ tốt, cứu giúp những đứa trẻ ngoan, những nạn nhân không may mắn trong môi trường của người lớn với đầy Tham, Sân, Si nên rất mong sự tham gia, chung tay của các bạn.
Bạn tham khảo những bài viết tóm lược này và gửi đi cho các bạn của bạnnhằm kết nối với nhau hơn, giúp đỡ các con, cháu, bé và giúp đỡ chính chúng ta.
Hãy chia sẻ làm thức tỉnh các bố mẹ để giúp các con là những việc phúc chúng ta cần làm đó. Chia sẻ càng nhiều càng tốt để giúp các con, giúp Việt Nam đi đầu trong trị dứt các vấn đề nan y của xã hội, với những việc đơn giản, dễ làm, dễ hiểu.
Nhiều lúc tôi giận điên lên khi thấy anh em mình mù quáng đánh các cháu, những cá nhân mà họ sẵn sàng hy sinh cả đời.
Xoay quanh các bài sẽ là
TỰ KỶ, QUẬY PHÁ, HƯ, QUẤY, HỌC KÉM, CÁC VẤN ĐỀ XÃ HỘI, ỐM VẶT HAY NAN Y CÓ TRỊ DỨT ĐIỂM ĐƯỢC KHÔNG?
Và CON ĐƯỜNG DẪN ĐẾN THÀNH CÔNG, HẠNH PHÚC, AN LẠC THẬT SỰ.
Bạn có thể tải hay thực hành những bài thực hành thiền đơn giản mà ai cũng có thể thực hiện được theo link sau.
I. Lý giải nguyên nhân và gợi ý liên quan Học Kém, Kém TậpTrung, Tự Kỷ, Tăng Động, Chậm Nói và Quấy Phá ở trẻ.
Tại sao bác sĩ chuẩn đoán nhanh, kê đơn nhanh mà bệnh thì không khỏi, phải dùng thuốc cả đời.
Căng thẳng, nóng nảy hay stress có 3 hormon: Epinephine( adrenalin), norepinephrin: cho căng cơ, dồn máu về trung ương, thu rút máu ở ngoại vi làm lạnh chân tay, đỏ mặt tía tai, tăng nhịp tim, lo lắng, tim đập - chân run, thở gấp, táo bón lẫn tiêu chảy, tiểu tiện khó tự chủ, tỉnh táo dẫn đến mất ngủ, cho CHIẾN HOẶC BIẾN ( Fight or Flight). Chất thứ 3 là cortison: làm giảm hệ miễn dịch, các chức năng không cần thiết khác: da, dạ dày, ..chuẩn bị năng lượng: nâng cao đường huyết để phục vụ cho CHIẾN VÀ BIẾN. Bộ ba chất này có thể chi phối ta qua hệ thần kinh thực vật.
- Khi ta sợ hãi: thấy cán sát giao thông vẫy, xe tạt ngang đầu, sếp gọi lên uống nước( một số cơ quan)
- Gửi con nhỏ cho người không quen biết, người lạ đến nhà ta chơi mà chỉ có mình con nhỏ ở nhà.
- Chuẩn bị phỏng vấn, chuẩn bị đi kiểm tra sức khỏe. Ta sẽ có cảm giác của những chất hóa học này trong cơ thể.
- Bạn có thể kiểm tra qua link y học, hãy đọc tác dụng, tác dụng phụ của thuốc, bạn sẽ hiểu
Ngoài ra còn có chất hóa học của vui vẻ, hạnh phúc mà các nhóm thuốc thần kinh, trầm cảm hướng tới làm tăng nó trong não để tạo cảm giác vui vẻ, dễ chịu: endorphine, dopamine ( thuốc chữa bệnh thần kinh, serotonin ( nhóm thuốc trầm cảm) và oxytocin ( đang nghiên cứu để có thể dùng cho trẻ tự kỷ trong tương lai).
Bạn sẽ hiểu được cái gì đang diễn ra trong cơ thể. Hiểu được bạn sẽ có trực giác hay Gut feelings về vấn đề. Đến đây có lẽ bạn sẽ có câu trả lời cho những câu hỏi khó:
- Tại sao bác sĩ tim mạch, tiến sĩ tim mạch mà vẫn chết vì bệnh tim mạch? - Tại sao bác sĩ nội tiết, tiến sĩ nội tiết lại bị chết vì tiểu đường, hay cường giáp. - Và Gorgre Oshawa, cha đẻ của thực dưỡng cũng bị chết bởi nhồi máu cơ tim: bệnh khó có thể có khi ăn thực dưỡng.
- Người Gầy cũng bị huyết áp cao, tiểu đường hay mỡ máu.
- Biết được tác dụng chính, phụ của các chất này, bạn sẽ hiểu cơ chế cuả chuẩn đoán bệnh của bác sĩ, lương y, cơ chế của vọng, văn, vấn thiết.
- Và bạn sẽ nhìn được trẻ, em, bạn, con, chồng có đang stress hay không. Khi quá lo lắng, căng thẳng gây viêm cấp tính dạ dày, các bác sĩ thường kê thêm thuốc làm an thần kinh: dogmatil.
- Trong các bài thuốc mãn tính cho các của đông y thường có các vị làm an thần, giảm lo âu: táo tầu, hạt sen, tâm sen. Các bệnh lo âu thì cần phối hợp nhiều hơn.
- Và các liệu pháp: ám thị, nlp, thiền chữa bệnh, chữa mẹo, thôi miên, cũng lễ, nghi lễ mục đích là điều chỉnh tâm trong các cách thức khác nhau, giúp loại bỏ suy nghĩ niềm tin sai lạc giúp tâm tĩnh, an lạc hơn. - Khi ngủ nhà khoa học thấy não bộ có hoạt động, theo trải nghiệm cá nhân tôi: có thể não bộ xử lý đẻ cho ra biểu hiện kiểu gen, kiểu hình, cấu trúc cơ thể để phù hợp với môi trường. Do các phương pháp này khá khó lượng hóa, không cụ thể và phụ thuộc vào cá thể nên khoa học không chấp nhận mà cũng không phản bác những ví dụ điển hình được.
- Tâm là vua, tâm trong nguyên lý đông y hay lắm. Trạng thái của tâm làm thay đổi trạng thái cuả thân và toàn cơ thể. Nhớ lại bữa ăn khi bạn vui, và bữa ăn khi bạn giận.
- Nhớ lại cảm giác khi bạn được khen hay được chê sẽ biết hoạt động của tâm, thân và chất lượng của bữa ăn, giác ngủ, vui chơi khi ở trạng thái đó. Bạn sẽ khó có thể chịu đựng được bản án treo, sự truy sát hay những sự kiện to lớn vì những suy nghĩ, tâm trạng và chất hóa học trong cơ thể.
-Bệnh tự miễn KHI CĂNG THẲNG, TÂM HAY TRÍ NÃO MUỐN CHUẨN BỊ CƠ THỂ Ở TRẠNG THÁI CAO NHẤT: NHỊP TIM CẦN TĂNG, HUYẾT ÁP CẦN CAO, ĐƯỜNG HUYẾT PHẢI CAO: ĐẾN MỨC VÔ HẠN. KHI QUÁ CAO, CƠ THỂ CÓ GIỚI HẠN CHỊU ĐỰNG, VÀ CƠ CHẾ TỰ ĐIỀU TIẾT, FEEDBACK TẠI TIM, TUYẾN NỘI TIẾT, DẪN TRUYỀN THẦN KINH. TÂM TRÍ RỐI LOẠN CÓ THỂ XEM NHỮNG ĐIỀU TIẾT ĐÓ LÀ CHỐNG ĐỐI VÀ TIÊU DIỆT. BỆNH TỰ MIỄN XUẤT HIỆN.
- Triệu chứng bệnh và tổn thương rất chọn lọc mà khó giải thích: vd tiểu đường tuyp 1 ở thiếu niên tế bào miễn dịch chỉ tấn công chọn lọc mỗi tế bào Beta ở tiểu đảo Langerhang.
Nghịch lý: gia đình không hạnh phúc là nơi mà kẻ thù ăn cùng nhau, ngủ cùng nhau, và quan hệ cùng nhau, phải cung phụng nhau.
- Tâm có thể bị thuần phục, bất động hay chỉ thấy an lạc. Hoc kinh phật sẽ thấy, thực hành thiền sẽ thấy. Thiền và điều chỉnh cảm xúc làm tâm tịnh, an rồi mới ngủ được. Chứ lo âu, nằm toàn chạy theo suy nghĩ thì không ngủ được. Tây y thì dùng thuốc an thần, gây ngủ: chỉ tạm thời cho cấp tính, sốc thôi. Dùng cho mãn tĩnh sẽ gây lệ thuộc thuốc hay nghiện. Gốc của mất ngủ là lo âu và căng thẳng. Ngoài ra còn có thể hay đau toàn thân: đầu, cổ, dạ dày, táo bón, ốm, giật mình, hay mơ, vã mồ hôi, da tím tái …có nhiều vấn đề về sức khỏe: hay còn gọi là suy nhược cơ thể. Nếu đúng vậy thì thuốc không có tác dụng lắm đâu.
- Lo âu, căng thẳng, nóng giận đó lan ra những người xung quanh làm giảm khả năng học tập, tư duy và tập trung của họ. Chuỗi hệ lụy xấu có thể dai dẳng nếu không diệt lo âu, nóng giận và cảm xúc tiêu cực trong gia đình.
- Nỗi khổ của nhà giàu ư? "Ăn mẩu vụn bánh mì trong bình an còn tốt hơn ăn đại tiệc trong lo lắng" _ Aesop
- Chuyên gia tâm lý của chính mình là hiệu quả nhất. Hiểu mình và chỉnh mình khi cần và mọi lúc, mọi nơi. Sẽ là vô ích nếu đi trị liệu chuyên gia, uống thuốc mà nguyên nhân gốc rễ vẫn còn: bực với con, lo cho cháu, và giận ông chồng, điên với thằng con và phát rồ với ông sếp, ganh tị với đồng nghiệp. Có 6 bài thực hành thiền sau sẽ giúp bạn tĩnh tâm, cắt đứt lo âu, suy nghĩ để đi vào giấc ngủ tốt hơn. Bạn sẽ mất ngủ nếu cứ suy nghĩ vẩn vơ, lo âu cho chuyện quá khứ, tương lai hay sợ hãi.
PHÂN TÍCH: “Trẻ sinh ra là đứa trẻ khỏe mạnh, bình thường: bác sĩ, bố mẹ và các xét nghiệm đều chứng mimh vậy. Không có tù nhân, tội phạm, hay giám đốc được sinh ra, chỉ có những thiên thần được sinh ra, các bố mẹ, nhà giáo duc đều bảo vậy.”
Thiếu khả năng hay có vấn đề là tổng hợp của vạn thứ hay vạn duyên mà hiện thời ý thức của ta chưa nhìn thấy. Nhưng nhà giáo dục có cảm giác, trực giác hay cái thấy rõ.”
Các vấn đề tựu chung lại là do thiếu bốn yếu tố:
1. Tình yêu thương vô điều kiện, kiên trì từ bố mẹ, ôm, hôn, hít, matxa, contact..
2. Tạo môi trường an toàn, ấm áp, hạnh phúc cho con: để học, làm chơi cho có kỹ năng, khả năng xử lý thứ không như ý: mẹ cần hiểu tâm lý và quản trị cảm xúc của mình tốt hơn, bỏ qua việc không cần thiết, ưu tiên điều quan trọng.
3. Gia tăng sự kết nối: bạn bè, anh em, trẻ cùng trang lứa, vui chơi, chơi và ngắm động vật, hoa quả, con vật thật: kết nối tự nhiên.
4. Tạo điều kiện cho trẻ học kỹ năng, thử và khám phá. khi trẻ có khả năng, mối quan tâm và đam mê, trẻ sẽ tự tìm được niềm vui: vất, bẩn, đau, mệt không sao cả. Miễn là con chơi tự nhiên, vui vẻ, hạnh phúc mà không phải sợ sệt. Hãy thành đứa trẻ con để chơi với nó chứ không phải người lớn khô cứng mà phán xét. Các quan điểm đó có ở chỗ sau: Với trẻ ít kỹ năng thì tự lập hay lo vệ sinh cho cá nhân riêng đã là vấn đề lớn. còn trẻ có đủ năng lực hay trưởng thành thì mọi thứ là nhỏ. Cũng giống như làm cha mẹ cũng vậy. Có người chăm một bé mà vất vả, stress, có người chăm 2-3 con mà vẫn an nhàn. Có người kiếm 5 triệu/ tháng mà đổ mồ hôi, làm ngày làm đêm,có người kiếm 30 triệu trên tháng mà có vẻ an nhàn hơn: về vấn đề công việc và kinh tế.
Sự kết hợp của 4 yếu tố tạo nên phổ tự kỷ và các vấn đề khác. Giải thích được đặc điểm của trẻ VIP, tăng động.
- Trẻ thành phố bị nhiều hơn ở quê dù thành phố sạch, an toàn và đời sống cao hơn.
- Trẻ gái bị ít hơn bé nam đáng kể vì bé gái có khả năng kết nối, vui vẻ và cute hơn. Nhưng nếu sống trong môi trường vẫn còn nhiều stress thì bé gái sẽ bị vấn đề khác.
- Can thiệp sớm: chủ yếu là bố mẹ và gia đình thì trẻ sẽ tĩnh tâm, vui vẻ và tự do phát triển như bình thường. Nhưng nếu vẫn tiếp tục trẻ sẽ bị những vấn đề khác về phát triển tâm lý, sinh lý, trầm cảm hay tâm thần.Hay còn gọi là phổ tự kỷ.
Có đứa trẻ bị bỏ rơi, sống cùng động vật, trẻ chỉ có bản năng của động vật: khỉ, chó sói, mèo, cừu.
Sẽ vô ích khi cho trẻ đi can thiệp mà trẻ vẫn bị stress, uống thuốc thần kinh mà vẫn sống trong áp lực. Nó là cả khoa học và nghệ thuật để nhận diện và điều chỉnh chứ không có đúng, sai như các mẹ tranh luận. Mình hiểu vấn đề nhưng tranh luận không nổi với các mẹ nên mình viết thành sách để đủ dẫn chứng khoa học hơn.
Thiếu yếu tố 1: đứa trẻ sẽ rất rối loạn, có thể trẻ ở trại mồ côi thiếu 1.
Thiếu yếu tố 2: trẻ ở các nhà bạo lực, đồng bóng kém hạnh phúc, trẻ sẽ rất gắt tính, phản ứng thoái quá hay cục tính.
Thiếu yếu tố 3: trẻ ở thành phố thiệt thòi, ở quê kém cả 1,2, 4 nhưng lại mạnh yếu tố 3. trẻ ở quê ít tự kỷ nhưng lại bị vấn đề khác do vẫn trong môi trường stress, nhiều áp lực và thiếu yêu thương.
Thiếu yếu tố 4 gọi là sự yêu mù quáng, nhà nào cũng có,cắt đứt cơ hội học, làm của con. trẻ thiếu kỹ năng tự chăm sóc bản thân và sinh tồn toàn diện. Trẻ ở quê ít bị giám sát hơn, tự do học chơi hơn nên có kỹ năng sinh tồn, thích nghi tốt hơn nhưng kỹ năng đó khó đem lại cuộc sống thành công. con giống cha, giống mẹ, đứa trẻ mà bị bỏ rơi, đi theo động vật sẽ có bản năng của con vật, trên thế giới có: đứa được nuôi bởi mèo, chó sói, khỉ, cừu….. Nó giải thích được sự phân bố bệnh của trẻ ở thành phố và quê, giữa trẻ nam và trẻ nữ. hay còn gọi là đặc thù giới tính giải quyết stress.
Ask: “Nhiều trẻ nặng vẫn có xu hướng stim như vậy ngay cả khi ko stress gì cả. Nếu trẻ ko stim kểu này thì chuyển qua kiểu khác thôi chứ ko hết vì cơ thể trẻ cần phải như vậy.
Stress đến từ việc không thỏa mãn các nhu cầu cơ bản của một con người, sinh vật sống. Em cứ thử dốt con chó trong phòng điều hòa kín: 1 tuần, rồi cho ra ngoài chạy nhưng sức nước hoa, tắm sạch: không được bới đất, nghịch đống nước, chạy linh tinh, đuổi côn trùng, chỉ ngồi im mà ngắm thèm thôi, xem phản ứng của nó thế nào? Chó ở thành phố: cảnh,có bệnh viện thú y, bác sĩ mổ đỡ đẻ, phụ khoa với tiết niệu đó. Nó mất kỹ năng sinh tồn cơ bản rồi, nó mà ăn cám nấu như chó nhà quê của anh thì nó chết vì kiết. Nhưng chó cảnh mà nuôi thả rong ở quê thì vô tư nhé: cơm, cám, rau, và c*t nhé. Nó có khả năng thích nghi cực tốt với môi trường. Đứa trẻ ở quê cũng vậy, học ít hơn nhưng khỏe hơn nhiều, trái gió, trở trời khỏe re, vì nó được chạy, chơi, nghịch và thử hết, đó là nhu cầu, bản năng, em chạy với nó cả ngày mà xem, em sẽ mệt mà nó không mệt, chạy tiếp, đến khi mệt lả thì ngủ. nó bị áp lực nhiều hơn thành phố nhưng sự kết nối và kỹ năng làm nó qua khỏi tự kỷ hay trầm cảm thôi. Love, connection, Stressful environement make them stress: đánh, cãi, chửi nhau, ai cũng từng là trẻ con và từng muốn gì – con ta cũng muốn thế.
Nhưng nó đã bị cách ly gián tiếp,chơi với đồ điện tử, và nghe mắng chửi nhau. Khi em vui, em ôm con con sẽ vui, khi em cáu con sẽ nằm im, khi em stress, trầm cảm, uất, con nó cũng cảm thấy, cũng mếu, cũng khóc nhưng nó không làm gì được ngoài chịu đựng. Vợ chồng già mà con hay ốm không phải do gen mà do họ có thói quen của kẻ già: ngăn nắp, khó tính, im lặng… đó là trại dưỡng lão chứ không phải công viên hay nhà trẻ. Em đau, ôm con có thể con sẽ mếu, hoặc sợ hãi. Và vô hình chung: không có cơ hội học, thờ ơ, không hứng thú với đồ giả nó thành thiếu sự tập trung, khả năng và kỹ năng; không biết đi, nói, chậm vận động… vòng tròn đó cứ cuốn đứa trẻ tồi tệ đi: thiếu kỹ năng và khủng hoảng. Lại bị phán xét, xót xa hay bị gán mác, xa lánh… dần dần có thể bị tâm thần hay vô số triệu chứng khác theo phổ. Không có cái gì đặc trưng vì nó là hàm tương tác 4 biến.
Câu chuyện cá nhân: “Khi tôi bầu bé thứ 2, sáng dậy bị chuột rút, tôi nhăn mặt kêu đau, đứa bé đầu của tôi hơn 1 tuổi vừa ngủ dậy, đang bibabibo, thấy vậy bắt đầu mếu và định òa khóc. Vợ chồng tôi đã trấn an, xoa dịu bé. Tôi chỉ chợt nhận ra đứa trẻ nhỏ, trẻ sơ sinh trong những gia đình luôn có cãi cọ, gào thét, đập phá, chửi nhau sẽ bị đau đớn, tổn thương hay chai sạn như thế nào? Thậm chí có bà mẹ sau sinh bị trầm cảm do stress, áp lực, bỏ rơi, vất vả, sợ hãi hay không có sự quan tâm.
Có học trong chơi, chơi nước, bẩn, leo,hoa quả,đi đất, nghịch mệt là nó học đó. trẻ ở quê nói sớm hơn vì nó được nghe nhiều và có nhu cầu nói hơn trẻ thành phố.Em học tiếng anh có khó không, trung Quốc, Ả RẬp.. cực khó nhưng nếu tạo môi trường sống bình thường: 2 năm là nó nói,hiểu được hết. Đi 2 chân không phải là kỹ năng dễ tẹo nào, nhưng trẻ làm được hết. Và hàng loạt thứ khác: quan sát chăm chú, bắt chước và được khen thì sướng: bắt chước giống hệt cha, ông, cụ: đi, đứng,nói,chửi,ăn cắp vặt. 3 tuổi trẻ có hẳn tập tính văn hóa, giọng, thói quen, tôn giáo, chửi bậy, ngọng của vùng miền: Hà Nội, phú Thọ, Cần Thơ, Nghệ An, HCM, Singapore, Trung quốc, Mỹ…. chả thấy trẻ học lúc nào, với nó, học là chơi, chơi là học. Em thử dạy kỹ năng cơ bản cho trẻ tự kỷ 3- 5 tuổi đi. Sẽ cực kỳ khó khăn với kỹ năng dễ như ăn kẹo.
Kỹ năng hay năng lực: stress, connection, unconditioned love…
bố mẹ cần biết cách để bé tự lập, tự đi, tự làm trong giới hạn an toàn để bé có kỹ năng, thấy mình hữu ích. Cứ thử nhờ con làm việc của nó hay việc nhẹ cho mình mà xem. Cảm xúc khác hẳn.không khí vui hẳn, để việc an toàn cho nó làm. Sau này còn ra đời nữa chứ: sau này ra ngoài, thằng nào có nhiều kỹ năng, hiểu biết thì thằng đấy thắng, chứ không phải điểm số xin cho. Kỹ năng, hiểu biết, thái độ, bài học phải đi kèm với bản, đau, thất bại, vấp ngã và liên tục đứng lên. Đó là cách yêu đúng của các triệu phú tự thân, tỷ phú. Chứ cho nó cả tỷ mà không có kỹ năng tiêu, giữ và quản lý thì khác gì hại nó: làm gì đổ lấy, chưa nói là cờ, bạc, game, bóng…..
Nhật, Do Thái, Tây dạy kiểu đó, luôn nhìn được mất, đau, vui đúng với cuộc sống, mà không quá sót con. Hãy để trẻ là trẻ, vui sống tự nhiên trong giới hạn an toàn,đừng bắt nó là người lớn thu nhỏ: với quá nhiều nguyên tắc, luật lệ, phải, phải, phải... nhàm chán lắm. "Nếu thế sao không nhận quách đứa 20 tuổi mà lười, thích ngồi im được chăm sóc về mà nuôi. Trẻ đang có bản năng sống đó, đừng thiêu rụi nó." ĐỪNG LÀM MẤT TUỔI THƠ CỦA CON
Thiếu kỹ năng, hiểu biết: bị đánh, tát, thất bại, trượt hay thua lỗ 10-50 triệu có thể làm một thanh niên đi đến đường cùng và nghĩ đến tự tử. Không cưới được nhau cũng tự tử, họ quên rằng đa số các cặp hạnh phúc với nhau 20-30 năm đều là người tình thứ n của nhau. Đôi khi nghĩ lại họ lại cảm ơn vì biến cố chia ly, hay cơ may gặp nhau. Bill gate ở VN sẽ không làm được vì bị bố mẹ can thiệp: đi học lập trình ở trường đến 2-3 h đêm mới về,bỏ đại học… Warren Buffet cũng vậy. Bố mẹ họ chăm mà không chăm (giống đạo lão tử) nhưng hiệu quả tuyệt vời: có đó, họ chăm trên hiểu biết cực cao, khi nào giúp, khi nào tiến khi nào ngồi im. Cái gì cũng dựa trên nghệ thuật, hiểu biết.
*Các mẹ Vip thấy sao nếu được khuyên sau, có thể làm được không?
BẠN – SINH LINH Ý NGHĨA NHẤT, THẦY GIÁO TỐT NHẤT, NGƯỜI BẠN CÓ Ý NGHĨA NHẤT VỚI TRẺ.
Để thuyết phục người khác hãy làm họ bật khóc, xúc động qua video sau khi đứa con lâu ngày gặp bố, bạn sẽ phải khóc đó.
Bạn cần được đánh thức cảm xúc, đừng lý trí quá nhiều. Dùng cả tâm trí và trực giác để chơi với trẻ. Đừng bắt trẻ theo bạn, đừng bắt trẻ thành người lớn thu nhỏ.
Với trẻ hay quấy khóc, nổi loạn hãy dụ trẻ. Trẻ rất tò mò, sẽ không thể vừa khóc vừa chú ý được. Nên nếu trẻ ngã đau, khóc hãy dụ đồ cho trẻ mà không phải xuýt xoa hay sót sa: đèn nhấp nháy, tiếng lộc cộc,rủ trẻ cùng làm, cùng chơi: vừa làm vừa nói và tay chỉ để lấy đi sự tập trung của trẻ vào đó mà quên đau: bế lên, mở hộc tủ đồ, giở sách vừa đọc vừa chỉ, rút đồ lại trong túi: con vật nhỏ, ví, .. để trẻ chú ý rồi bắt đầu chơi. Không chiều trẻ thoái quá, cung cấp quá cần thiết, yên tâm đi, khi bạn đọc được cái này thì con bạn đã hơn cả tỷ đứa trẻ khác đang sống nghèo, đói, bẩn và nguy hiểm ngoài kia kìa. Nhưng số phận không quyết định bằng vật chất, có đứa yếu, nghèo đói hay sinh non mà làm nên lịch sử đó. Bố mẹ vô tâm, nhàn hạ ( theo nghĩa hiểu nông cạn) đứa trẻ lại biết tự lập, học hành nhàn hạ và có nhiều kỹ năng sống tốt, tự chịu trách nhiệm. Đừng quá nghiêm trọng vấn đề mà làm căng thẳng và trẻ bất an: ăn, ngủ, nghỉ, vệ sinh tốt hơn chúng ta vạn lần ngày sưa rồi. Hãy bơ đi mà sống an nhàn: tây, Nhật họ sống như vậy, hiếm khi so sánh ai yêu con nhất đâu, mọi sự so sánh là khập khiễng.
Đừng nghiêm trọng quá, mà lại yêu, chiều cung phụng mù quáng làm trẻ mất kỹ năng rồi có tính: Tham, Sân, Si, là ba cốt lõi gây nên khổ cho trẻ được giảng trong đạo Phật. Tham cái gì cũng muốn, không có khả năng kiềm chế, không biết tạo ra, mà lại đi đòi hỏi. Đòi không được thì nổi điên, bạn dẹp được điên nhưng có thể trẻ sẽ không phục đâu, mà cả nhà thành chìm trong giận và căng thẳng.
Bạn đi học kỹ năng, cả ba đời được hưởng: bạn, con bạn, cháu bạn. Xem phim sống chung với mẹ chồng rồi thì thấy. Họ đủ thông minh, giàu có họ chỉ thiếu tu thân, đồng cảm, hiểu nhau, thiếu tỉnh thức để áp dụng cương nhu, tiến lùi thôi dựa trên những nguyên tắc thôi.
10 việc bạn nên làm với trẻ.
1.Bạn nên đi xin lời tư vấn từ chuyên gia can thiệp, họ sẽ hướng dẫn bạn cách can thiệp đúng. Nghe, nhận xét rồi tìm hiểu căn bản kỹ trước khi áp dụng.
2. Bạn nên ôm hôn, thậm chí nhảy, khiêu vũ, du dương theo nhạc cùng con, đùa với con để con tìm được tiếng cười. Kiên trì, yêu thương vô điều kiện, trực tiếp giành nhiều thời gian cho con. Kết hợp với những kiến thức can thiệp rất tốt.
3. Cho con nghe nhạc không lời, nhạc thiền, Mozart sẽ rất tốt cho não bộ, những bộ phim với cảnh hội thoại mang tính nhân văn, triết lý. Bỏ phim khóc lóc của ấn độ, phim bạo lực của Mỹ, Thái, Việt Nam.
4. Cho con tập làm quen chỗ vui nhộn, náo nhiệt, gần thiên nhiên, trẻ em khác, chỗ có con vật ngộ ngĩnh nữa nhé. Thấy trẻ có dấu hiệu bất an hãy ôm trẻ, vỗ về, bảo vệ. Tai hại mình thấy nhiều trẻ bị đem ra dọa.
5. Tạo cho con không gian thật sự yên bình, hạnh phúc, yêu thương với tình yêu vô điều kiện và giành nhiều nhất thời gian có thể cuả bạn cho con là điều tuyệt vời nhất bạn có thể làm cho con.
6. Trẻ học rất nhanh, hãy tạo cho con cảm thấy tình yêu, an toàn, hạnh phúc với kỹ năng bạn muốn cho trẻ. Có trẻ thích xé giấy, ném đồ, cắt nặm bởi trong suy nghĩ của trẻ: hành động đó gắn với niềm vui, sự thoải mái. Bố mẹ có thể cùng vui đùa với trẻ với những trò đó nếu nó không quá đắt hay nguy hiểm.
7. Thay một thói quen cũ (việc làm gắn với thoải mái cho trẻ) cần phải tìm hiểu kỹ nguyên nhân, hiểu tốt trẻ đã. Sau đó dần dần tạo cho trẻ thói quen hữu ích khác nhưng phải đi liền với sự thú vị, vui vẻ.
8. Gia tăng số lượng và chất lượng thời gian bên trẻ. Trò chuyện, lăn lê bò toài, húc và dụi đầu vào trẻ…. ngộ nghĩnh, nghịch mới là trẻ con. Miễn làm trẻ nở nụ cười, bibo, nhún nhảy theo nhạc. Loại bỏ những thứ là cản trở số lượng và chất lượng thời gian bạn bên trẻ.
9. Có phạt nhưng tránh phạt bằng bạo lực, hãy để ý, kiên trì khi phạt trẻ. Coi mọi cơ hội với trẻ là cơ hội để rèn trẻ. Đừng phạt bằng cảm xúc, sự giận dữ hay máu điên. Luôn nở nụ cười để phá tan căng thẳng, giận dữ của bạn và trẻ
10. Cuốn nhật ký với 4 điều. Sẽ có lời khuyên vô giá rút ra từ đây, đừng tin vào trí nhớ của bạn. Với giọng văn kể chuyện: VUI VẺ, HÀI HƯỚC, BIẾT ƠN, TÍCH CỰC, không dùng từ và cảm xúc tiêu cực. Đủ theo 5WH (who, what, when, why and how)
A.Việc tốt bạn làm bên ngoài, với gia đình, trẻ, người khác như là quà tặng cho tương lai trẻ và kể cho trẻ. Ít nhất va việc một ngày.
B. Điều bạn biết ơn về cuộc sống, gia đình, xã hội và cám ơn con vì… dùng đó là câu chuyện để kể và trò chuyện với trẻ. Những câu chuyện bất tận.
C. Suy nghĩ, cảm xúc, ý tưởng hàng ngày của bạn. Đặc biệt là bạn có suy nghĩ, Cảm xúc gì khi bên trẻ. Không kông kích, không phàn nàn, không chê bai. Chỉ nói cảm nhận của bạn, và bên ngoài làm gì mà nó lại như vậy?
D. Nhật ký sự phát triển của trẻ, tính cách, tính khí của trẻ. Chi tiết trẻ chơi thế nào, làm gì với ai, nét mặt ra sao… càng chi tiết càng tốt: 5WH:
Trẻ đang làm gì: cảm xúc của trẻ thế nào, chú ý tập trung và nét mặt ra sao, tập đoán hiểu trẻ, ới ai – người như thế nào; Ở đâu, bao lâu, khi nào; cố gắng tìm hiểu Nguyên nhân tại sao trẻ làm vậy.
Với giọng văn kể chuyện: VUI VẺ, HÀI HƯỚC, BIẾT ƠN.
Trầm cảm, tự tử, suy nhược, bệnh mãn tính không cũng vậy, thiếu mấy thứ này là chính. "Ai dạy Phật, Chúa, Socrates, Plato, Pitago, Khổng Tử, Lão Tử? Không ai cụ thể cả, họ khiêm nhường, trăn trở và hứng thú học mọi thứ. Ai, cái gì, con gì cũng có thể là thầy và đối tượng nghiên cứu của họ"
NGẪM VUI - VUI NGẪM
Nhân quả ư? Mình có cách hiểu khác về nhân quả, không có cái tôi, bản ngã, thân, ý, cảm giác hằng định, không có kiếp sau. Suy nghĩ, cảm xúc, tâm tư, quan điểm và sự vật của ta, quanh ta chỉ là sự gặp nhau của vạn duyên. Cuộc sống mầu nhiệm và lý thú lắm.
Bạn có quyền tin, không tin hay phản bác, mình chỉ thấy chúng có liên hệ với nhau. Cá biệt cuả một vấn đề nan y, phổ biến. Bị ăn đòn, đánh vợ, ly hôn không liên quan hợp tuổi, hồi môn, hay tướng số. Nó là khả năng hiểu cảm xúc, hiểu mình & người khác.
Nhân mùa cưới. Bạn nghĩ sao khi tin bói mù bảo hợp tuổi. Thử lên phòng tư vấn hôn nhân xem: tỷ lệ ly dị cao chắc70-90% là hợp tuổi Bói mù chỉ phán việc 1, 10, 20, 50 năm, càng khó kiểm chứng càng dễ phán. Đề, cá độ, đánh bạc: cụ thể, biết ngay... thầy câm tịt. Xung đột: gia đình, anh em, công việc, xã hội bởi thái độ và cảm xúc chứ không phải kinh tế hay hiểu biết( bằng cấp).
Chúng ta có đi sai đường chăng? Tin cái dớ dẩn, bỏ qua cái quan trọng. Trong mọi mối tương tác xã hội, tác phẩm Blink chỉ ra: chỉ ít phút quan sát cặp vợ chồng nếu chuyên gia phát hiện dấu hiệu của sự khinh thường (contempt) ,chứ không phải cãi cọ, cặp đôi đó có xác suất cao đến 80-90% sẽ ly hôn trong 10 năm tới.
Bác sĩ bên mỹ sẽ bị kiện, không phải bởi chuyên môn mà là ở thái độ thiếu ân cần và thiếu sự lắng nghe hay thờ ơ, vô cảm. Bạn ghét nhau vì thái độ là vậy đó.
Ai cũng có tính phật, tính sà. Thái độ là thứ quyết định bạn sẽ gọi tính gì lên từ họ chứ không phải cái mác, cái áo hay cái tên. Nhà nào, cơ quan nào thiếu sự ân cần, tin tưởng, hợp tác, nơi đó sẽ gặp hàng loạt vấn đề mà họ không hiểu nguyên nhân và nghĩ là do tướng số, không nghe bói mù.
Thánh chém mở miệng "Đời là bể khổ: một tràng ta giỏi nhất, khổ nhất, vất nhất" rồi bỏ lửng mà quên nỗi vất vả của người khác, anh ấy thiếu nhiều và quên nhiều lắm
- Nếu tu thì đời là niết bàn.
- Vạn sự vì duyên sinh, cũng vì duyên mà diệt. Hàng ngày ta tạo ra hàng vạn duyên đó vô thức hay có chủ đích đó chứ sao.
- Có cả nghành khoa học, nghệ thuật để tạo niềm vui, an lạc ta lại bỏ qua, mà cứ tin vào mấy anh bói, tướng số, một chấm sao khoảnh khắc trên trời hàng chục năm trước. Nếu trái đất cách sao đó 20 năm ánh sáng, thì khi ta sinh ra đến khi lấy vợ, tia sáng từ sao đó mới đến trái đất. Tia đến lúc ta sinh ta là tia từ 20 năm trước nhé. http://www.awakenyouwonderfulwe.com/2017/11/bai-viet-hay-ve-lam-ban-voi-con-boi-ap.html
Từ những nhà giáo dục hàng đầu, họ đều khẳng định trẻ hình thành tính cách trong 6 năm đầu đời. Đặc biệt là 3 năm đầu đời. Đứa trẻ sinh ra như 1 tờ giấy trắng, người ta ví là người lớn thích vẽ gì thì vẽ. Em đã bao giờ hỏi là tại sao nước ngoài người ta có chế độ phúc lợi tốt cho trẻ em và bà mẹ sau sinh vậy chưa? Rất rất tốt, vì có rất nhiều chế độ khác mà em chưa biết, anh cũng mới biết vì sao họ văn minh vậy: vì họ coi đứa trẻ là tài sản của quốc gia, không phải là tài sản tài sản của riêng bố mẹ nó, ông bố bà mẹ đó được giáo dục rất nhiều về chăm sóc và yêu thương con - họ rất biết cách yêu thương con họ. Kết quả là trong những tập đoàn của Việt Nam đều phải thuê những đứa trẻ đó, những đứa trẻ 8X được mời sang quản lý với mức lương từ 100-200 triệu/tháng và để quản lý, tổ chức sắp xếp những đứa trẻ 8X như anh và em: 3,5,10,30 triệu/tháng.
Em đã thấy thế hệ mình thiệt thòi như thế nào chưa? Nên anh mong sự thiệt thòi đó sẽ được khắc phục trong thế hệ con cháu chúng ta. Về việc giáo viên, ở nước ngoài dạy trẻ mầm non và tiểu học cần bằng cấp cao hơn, ít nhất là thạc sĩ - Khi này là Giáo Dục, còn giáo viên các lớp học cao hơn không quan trọng - cái này thuộc Đào Tạo. Khi đó giáo viên mầm non mới đúng gọi là Nhà Giáo Dục vì họ đang định hình,hình thành nhân cách một con người. Ở Việt Nam không được như thế, do đó anh mong em có thể đóng vai trò là ông bố bà mẹ và cả vai trò của một nhà giáo (giáo dục nữa).
Có 2 bài tập và gợi ý anh mong em cùng làm:
1.Hãy tưởng tượng em có 1 cái đũa thần, em có thể vung lên và biến con em thành bất cứ ai có thể: chính trị gia, doanh nhân, nhà giáo dục, nhà cải cách, những người mà em rất ngưỡng mộ... Em muốn biến con em thành ai, cụ thể con em có tính cách gì?... có tính cách nào trong các tính cách sau anh ngưỡng mộ: tự tin, độc lập, cam đảm, dám tranh luận, óc tư duy sắc bén, sáng tạo, hài hước, nhiệt huyết, lôi cuốn, thái độ tuyệt vời, tố chất của một nhà lãnh đạo.... Và để có tính cách đó, em đang trong vai trò nhào nặn: công việc cụ thể của em là gì, hàng ngày, hàng tháng, hàng năm: khi con 1 tuổi, 2 tuổi, 3 tuổi.... đến khi trưởng thành.
Có 1 thực tế anh luôn nhắc vợ anh là: sẽ có những đứa sinh năm 2012, 2016, sau 30-40 năm nữa nó sẽ là ông thủ tướng, bà chủ tịch nước, giám đốc, lãnh đạo, nhà soạn nhạc, nhạc sĩ hàng đầu,.... Nhưng cũng có thể trở thành người bảo vệ, ông xe ôm, bốc vác, tâm thần, kẻ tội phạm, hoặc đứa nghiện ngập đó. Chỉ cần cắt lát xã hội để quan sát, sẽ có đủ mặt mọi người trong đó, những người mà vào thập niên 60,70,80,90 họ trông như những thiên thần khi được sinh ra, được chăm sóc ở gia đình theo các cách: tôn trọng, yêu thương, khuyến khích, khen ngợi, nâng cao dần thử thách, có cơ hội giao lưu, trải nghiệm và mở tầm mắt của bản thân.... hay chiều chuộng, chèn ép, lạm dụng, chửi bới, bị đối xử thất thường, thất thường trong yêu ghét của người thân, mắng nhiếc, gán nhãn kém cỏi, không có sự tôn trọng...... Và xã hội bây giờ là kết quả. Đừng chỉ phê phán chế độ. Anh khẳng định bây giờ là chế độ tốt nhất của Việt Nam, thế giới tiến bộ nhất trong 300 năm gần đây đó. Phần lớn kết quả đó là do gia đình định hình nên nhân cách đó. Khi tìm hiểu nguyên nhân của những người đứng đầu trong xã hội, vì đâu họ có như thế em sẽ tìm ra khuôn mẫu như vậy.
Nhìn các con, cháu, anh thoáng nghĩ không có gì là không thể đối với chúng cả. Những điều không thể sau này chúng nghĩ được đa phần là do người lớn tạo ra, vô tình hay cố ý nạp vào đầu nó thôi. Những ép buộc, từ Phải, từ Không, từ cấm, cách ta gào thét, giận giữ hay phản ứng dần hình thành Niềm Tin của chúng. Cách của chúng ta khác hoàn toàn cách của những ông bố bà mẹ sống ở biệt thự bên cạnh dạy con, khác với triệu phú ở các nước phát triển. Đừng tin vào phim ảnh: phim ủy mị, dưng scandal, và tin tức tiêu cực. Và phải cảnh giác với Tivi, mục đích của tivi là để cạnh tranh em xem lại, đọc lại nó nhiều hơn: lượt view. Trong đó thứ tiêu cực là thứ dễ kiếm để đưa lên và có độ hấp dẫn cao nhất. Sẽ không có người nào tích cực, minh sáng nếu xem tivi suốt ngày, mức độ minh mẫn của họ giảm dần khi thời lượng họ tiếp xúc với phim rẻ tiền và thông tin tiêu cực trên tivi, báo chí giảm dần. Có thể thấy trong những người nông dân, thợ thủ công, giảng viên, chuyên gia, diễn giả, các giáo sư hay chính khách hàng đầu.
2. Em cũng đã có vai trò là cấp dưới trong công ty cơ quan, khi đó em thường nhận xét, cảm nhận và kỳ vọng từ người cấp trên như thế nào thì con em cũng như thế, em có cảm giác vui buồn, hào hứng, nhiệt huyết hay thất vọng trong cuộc tương tác với cấp trên thế nào thì trong gia đình đôi lúc con em cũng cảm nhận như thế. Xung đột thì khó tránh, nhưng vai trò người làm chủ cuộc tương tác anh mong em sẽ để ý hơn đến cảm xúc, nhu cầu, suy nghĩ và nguyện vọng của con, nó là tích cực hay tiêu cực. Bất cứ cái gì, cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin của con do em tạo ra là em đang tạo NHÂN hay tạo NGHIỆP cho tương lai của con đó.
Hãy tỉnh thức để quan sát động cơ, suy nghĩ, cảm nhận của mình trong mỗi hoàn cảnh, xem xét nó hàng đêm, đến một thời điểm em sẽ có rất nhiều ý tưởng để trao đổi với con, chất lượng cuộc trao đổi, tương tác sẽ có ý nghĩa và định hướng lên trẻ tốt hơn. Hãy tỉnh thức quan sát, và học hỏi từ chính bản thân mình
Theo anh thấy việc mình làm cho con tốt nhất là mình tiến bộ hàng ngày, sẽ không có đứa trẻ bất hạnh nếu nó có ông bố, bà mẹ tốt nhất, năm sau tốt hơn năm nay. Bố mẹ liên tục học hỏi, tốt lên: anh em sẽ tốt theo, hàng xóm sẽ tốt theo, ông bà sẽ tốt theo, và quan trọng là bản thân bố mẹ, đó là món quà tốt nhất mà ông bố, bà mẹ có thể dành cho con: Môi trường năm sau tốt hơn năm trước.... cứ thế con sẽ bị cuốn vào những cái tốt đó từ lúc nào không hay. Thói quen học hỏi, đọc sách, những tính cách tốt của mình đứa trẻ sẽ quan sát và học rất nhanh. Nghiên cứu chỉ ra trẻ học rất nhanh qua bắt chước: từ ngữ, điệu bộ, hành vi, cử chỉ, chửi tục của người lớn trẻ học rất nhanh. đến 3 tuổi trẻ có lượng từ vựng mà người nước ngoài phải học cả 10 năm mới có, nếu bố mẹ 2 quốc tịch nó có thể nói trôi chảy 2 ngoại ngữ. Ngoài ra trẻ cũng có tính xấu, tật xấu của phụ huynh. Người ngoài có thể dễ dàng nhận ra con nhà ai qua tật xấu đó. Ngoài học qua bắt chước trẻ còn hào hứng học qua tất cả các giác quan: cầm đồ vật, cảm, cho vào miệng mọi thứ trong tầm tay, nghe âm thanh, nếm... nó tò mò say sưa học hỏi và quan sát mọi thứ, đó là khi trẻ đang học hỏi thế giới đó. Hãy đáp ứng sự tò mò của nó, hãy chào đón thay vì khó chịu, cái gì mình không biết có thể nhờ người khác trả lời hộ. Một minh họa gần đúng: đứa trẻ 1-3 tuổi hỏi cả trăm câu hỏi một ngày, sau khi bị dọa nạt, từ chối, 5 tuổi hỏi có 10 câu 1 ngày để học, 10 tuổi có đứa sợ không dám hỏi, học sinh gán mác là học sinh dốt trong lớp không bao giờ hỏi hay thắc mắc cách giải bài tập: có nhồi cũng khó vì mất kỹ năng quan trọng trong cuộc sống, đi làm thì ai bảo gì cũng làm mà không bao giờ hỏi. Người già thỉ cả đời không cần hỏi hay thắc mắc tại sao. Lẽ tự nhiên: mềm yếu, ham học hỏi, tò mò là nguồn gốc của sự sống, phát triển. cứng nhắc, bảo thủ là nguồn gốc của cái chết. Hình ảnh: người già, đứa trẻ hay người già thông thái. Einstein có câu: " trí tò mò là cứu cánh của giáo dục truyền thống" do đó xin em hãy khuyến khích và đáp ứng sự tò mò của con. Không cần vất vả quá nhiều hay quá cao siêu, hãy dạy cho con tính cách: TỰ LẬP, TÔN TRỌNG, YÊU THƯƠNG, ĐOÀN KẾT, KHẢ NĂNG GIAO TIẾP VÀ GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ. Với vai trò là phụ huynh hãy tạo sự vui vẻ, hứng thú trong hình thành tính cách đó. Hãy nhớ xây dựng lòng tự trọng của con qua việc làm trẻ cảm thấy sự quan trọng: luôn khen ngợi, khuyến khích, đánh giá cao con. Trong việc tương tác cần theo: công bằng, tôn trọng, ân cần, rộng lượng và yêu thương, đừng để con có phải trải qua cảm giác của sự ấm ức, sợ hãi, thua kém khi bị đem ra so sánh. Nếu còn nhớ được, em hãy thử nhớ lại và phân tích các sự kiện ký ức thời xưa xem, những suy nghĩ, cảm giác và mong muốn của em khi ở hoàn cảnh khó khăn khi tương tác với phụ huynh, cấp trên. Con trẻ cũng muốn vậy.
Chắc ít ai nhận ra:
" ba mẹ là lá chắn, Che chở suốt đời con"
Nếp nghĩ ăn sâu này trái ngược hoàn toàn với cách giáo dục cuả người Nhật, phương tây. Em cần loại bỏ hoặc giúp loại bỏ cho con nhé.
Có thời gian em cần nghiền ngẫm thêm về các quan điểm, triết lý,hay nghịch lý đúng
1. vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương - tựa sách
2. Trông yêu thương vậy nhưng nhìn sâu thì cực kỳ tàn nhẫn, thậm chí hủy hoại giới trẻ, con trẻ: chửi cho sáng mắt, so sánh cho con cố gắng, ép ăn dần dần biến ăn thành cực hình, nuôi con càng béo càng thích... đây là những yêu thương đầy nhẫn tâm, bạo hành. Tình yêu bắt nguồn từ cái tôi, suy nghĩ của em mà không để ý tâm tư, nguyện vọng, mong muốn của con = yêu có điều kiện = em yêu em, chứ không phải em yêu con = tìm hiểu tiếp đó là sự ích kỷ.
3. Làm thế nào để con có được niềm đam mê, yêu thích trong học tập, công việc, rèn luyện. đam mê chỉ có được thông qua dẫn dắt, yêu thương, khơi gới trí tò mò, nhận thấy trách nhiệm. Và khi có đam mê Học sinh giỏi: thích học, gắn học với vui vẻ, hứng thú, gắn chơi với đau khổ do mất thời gian đạt mục tiêu, thương công sức của cha mẹ, vô bổ. Nhóm này không cần quản lý.
Học sinh kém: gắn học với đau khổ, mệt mỏi, khóc lóc khi học. Gắn chơi với sự vui vẻ, thoải mái. Làm mấy nhiệt huyết, đam mê trong học tập và cuộc sống. Sẽ hiếm đạt được điều gì. Nhóm này mất nhiều công quản lý nhưng ko hiệu quả mấy.
4. Từ đó dẫn đến một quan điểm trong quản trị "quản lý là một hành vi thừa nếu nhóm đó được lãnh đạo tốt". theo ý kiến cá nhân, quan điểm này cũng đúng với gia đình. Điều này góp phần giải thích một số gia đình có cuộc sống thành công, an nhàn và tốn ít sức. Còn có nhà vất vả, mệt mỏi cả đời mà không an nhàn, hạnh phúc lắm.
5. Tâm lý: con người thường làm việc giúp họ đạt thoải mái, vui vẻ và tránh những việc tạo cảm giác đau khổ. Thói quen xấu, thuốc lá, rượu, ma túy... giúp họ tạo sự thoải mái, người dễ dãi hay tìm đến, mặc dù nó hủy hoại, chỉ có tác dụng ngắn và gây nghiện. Thật tuyệt nếu em, gia đình, nhà trường và xã hội cùng chung sức tạo được cho con cảm giác vui vẻ, hứng thú, ý nghĩa trong học tập, lao động. Tạo cảm giác ghét bỏ, đau khổ hay tiếc nuối trong việc làm vô bổ, game, ăn nhậu. Nó gọi là khoa học của hành vi. Một cách vô thức và vô ý, hành động của cha mẹ việt, một phần văn hóa của vùng đó đa phần tạo cho con cảm Đau khổ, mệt mỏi với việc làm và học tập, và vui vẻ, sung sướng với ăn chơi, với thế giới ảo, ma túy đó. Mong em sẽ để tâm, trao đổi, và loại bỏ những yếu tố trên nhé. Tìm thấy cách, em sẽ có thể tác động tích cực, hiệu quả lên người xung quanh. Ở xung quanh có những cá nhân thành công và thất bại em có thể tham khảo để định hướng mình, đừng biện hộ.
6. Khi tìm hiểu sâu em sẽ gặp khái niệm nguyên lý. Pareto, 80/20, hay "first thing first" đó là tìm ra và ưu tiên chi điều quan trọng. Đó là những gợi mở em có thển nghiền ngẫm, tham khảo Jim Rohn" successfull people are major in major things. Failure people are major in minor things" - người thành công giành thời gian chính cho việc chính yếu, người thất bại giành thời gian chính cho việc thứ yếu. Và ngược lại.
Đó là một số ý kiến của anh, cảm ơn đã lắng nghe, mong các em sẽ nhắc anh khi anh vi phạm, và anh cũng sẽ không ngại khi nhắc các em đâu. Đừng giận. Để có kiến thức tốt hơn, em có thể tìm đọc những cuốn sách về dạy con, về tương tác trong gia đình, phân tích tâm lý trẻ... Dưới đây là một số cuốn anh tâm đắc:
- 7 Thói Quen Tạo Gia Đình Hạnh Phúc của Stephen Covey - Đắc Nhân Tâm của Dale Carnegie - Đắc Nhân Tâm của John C. Maxwell.
Tin vui cho em là, nếu em trở thành ông bố bà mẹ tốt hơn thì cuộc sống, sự nghiệp của em tốt hơn bởi vì khi đó em hiểu tâm lý người khác và chính mình tốt hơn.
Cảm ơn bạn đã đọc đến đây, nếu nó thực sự hữu ích, hãy tag bạn của bạn vào, hay share cho những ai quan tâm.
III. Kỹ năng giải quyết vấn đề: ta đang học gốc hay học ngọn? Góc nhìn mới
Nhiều người phàn nàn mình có hàng núi công việc, về nhà lại hàng núi việc. Ngập lụt trong công việc, học tập và gia đình. Họ không có thời gian. Họ học kỹ năng giải quyết vấn đề. Sau khi áp dụng, nó có vẻ nhẹ nhàng hơn trước. Nhưng nhìn lại quả thật họ vẫn rất bận rộn. Giải pháp và nút thắt là gì.
Kỹ năng giải quyết vấn đề thường được dạy
Sau một hồi bla bla của các thầy, ta nhận ra vấn đề là ở bên ngoài: $$ gia đình không hạnh phúc như ý, chị em không đoàn kết, hay xung đột và không theo như ý, con hư,quấy phá, bỏ ăn, quản vợ, quản con, đồng nghiệp chọc phá, sếp không tốt, việc thì quá khó, vật giá đắt đỏ, giá cả leo thang, cuộc sống khó khăn do chính trị không ổn định, quy nạp lại: quản trị nghiệp, quản trị gia đình, quản trị bản thân, quản trị doanh nghiệp ....$$ Và ta bắt đầu tư duy 5WH, Sau một hồi ta vẫn không hiệu quả, đó là cách phổ biển của đa số, triết gia có theo cách này không? Có lẽ không.
Điều này làm tôi liên tưởng đến việc chặt cây. Cái cây được ví như Cây vấn đề của bạn $$... $$, chúng ta bắt đầu đi chặt cây vấn đề đó. Cây có 3 phần: rễ, thân, lá.
Người không hiệu quả họ mang rìu chặt cây ở phần lá, ngọn, diệt hoa để không có cây giống nữa. Họ có thể huy động nhiều người vào vặt lá, bẻ cành: hàng trăm người, hàng chục năm, hàng tỉ đồng... và làm những thứ linh tinh xung quanh cái Cây vấn đề với hy vọng nó sẽ chết. Cái cây vẫn còn đó, dù họ huy động rất nhiều của cải và con người. Nhiều khen thưởng, hội nghị và ghi nhận đã được đưa ra cho phần thưởng diệt cây vấn đề.
Người giải quyết vấn đề hiệu quả thì họ chặtnhững nhát rìu vào gốc cây, 1,2,3,4,5 phút với khoảng 40 nhát rìu, với 2 người và cái cây đã đổ. "Chết thật anh này làm sao làm nhanh vậy, làm nhanh vậy thì lấy đâu ra thu nhập vì anh được trả theo giờ." Bạn yên tâm, đến mức độ biết chặt ở chỗ nào, và chặt thế nào thì họ không còn quan tâm đến những cái Tham như: cơm, áo, gạo, tiền và hư danh như chúng ta nữa. Nên anh này ít được ghi nhận, khen ngợi hay được phát triển. Một nghịch lý nhỏ.
Với hình ảnh ẩn dụ trên thì các kỹ năng học ở trên có quan trọng nhưng không phải yếu tố quyết định, nó tương đương như dùng rìu chặt cành lá của cây vấn đề: nhọc sức nhưng hiệu quả không cao.
Mình thắc mắc mãi ví dụ của thầy Giản Tư Trung: theo thầy Trung có minh họa: người ta học võ không lo luyện công mà chỉ đi luyện chưởng, luyện trưởng đánh được con người ta ngay. Quản trị hay giải quyết vấn đề như những khóa học trên đa phần là người ta đi luyện chưởng, đạt thành quả rồi người ta dừng lại mà không lo luyện công tiếp.
Hãy nhìn lại hình vẽ về giải quyết vấn đề xem:
Yếu tố quyết định ở đây là cá nhân giải quyết vấn đề. Khi xem mối tương quan giải quyết vấn đề: hãy so sánh độ lớn của cá nhân với vấn đề. Di chuyển hòn đá 10kg là vấn đề lớn đối với đứa trẻ nhỏ hay chú lùn, nhưng di chuyển hòn đá 10 kg đó vấn đề nhỏ đối với người trưởng thành hay lực sĩ. Hay bài toán sao lớp 5 là khó đối với học sinh lớp 4, lớp 5. Nhưng nó chỉ là bài toán đơn giản với học sinh lớp 6, lớp 7. Có phải bài toán giảm độ khó đi? không bài toán vẫn vậy, có chăng là người giải quyết bài toán đó đã trưởng thành hơn theo thời gian mà thôi. Trong trường đời có các môn: làm cha, làm mẹ, làm chồng, làm kinh tế, quản lý bản thân, quản lý chi tiêu, kỹ năng học tập, làm chủ đời sống vật chất, tinh thần và tâm linh. Bạn khẳng định mình tốt ư? Tôi không tin lắm, hãy nhìn vào cảm xúc, tâm trạng của những người thân xung quanh liên quan đến mảng đó của bạn mà xem. Khi tôi tự kiêu, tôi thường nhắc mình: Việt Nam là một quốc gia đang phát triển, hay đúng hơn là nghèo, mình là một thành viên trung bình trong quốc gia, trong xã hội, tròn ngành nghề, ở một khu vực trung bình, trong một căn hộ trung bình ở Việt Nam, điều này nói lên ta có tư duy nghèo. Đừng cáu giận, hùng hổ bảo vệ quan điểm của mình - quan điểm nghèo khổ. Đừng bắt người khác phải theo. "Ta sai rồi không chỉ hành động sai mà tư tưởng, tư duy ta cũng sai rồi. ta cần học nữa" là câu nhắc nhở mình hay nhất.
Việc luyện trưởng hay chặt đứt tận gốc của vấn đề ở đây là nâng cao năng lực hay độ lớn của cá nhân đó. Làm cho họ lớn hơn vấn đề. Thay vì kêu than mình có quá nhiều việc, quá nhiều vấn đề, mà bản chất là mình quá nhỏ bé so với công việc đó. Bạn hãy nhận diện sự nhỏ bé, ngốc nghếch hay ngu Si của mình mà điều chỉnh mình, tu mình, tu thân -hãy luyện công hay học kỹ năng làm người. Theo nhiều tác giả, việc nhận diện đúng nguồn gốc của vấn đề đã giúp giải quyết 50% vấn đề rồi.
Từ các tác giả mình theo học, vậy làm thế nào có thể tu thân, làm thế nào có thể rèn thân, dưới đây là các cách mình sưu tầm được:
1. Jim Rohn: hãy có thư viện học tập: thư viện sách. thư viện audio book, thư viện file ghi âm, sổ ghi chú, hình ảnh... Hàng ngày hãy đọc, tư duy và ngẫm lại ít nhất 30 phút mỗi ngày, vài tiếng cuối tuần, 1 ngày cuối tuần của cuối tháng và 2-3 ngày cuối tuần của cuối năm. Hãy chăm chỉ trong việc tạo thư viện, tạo nhật ký. Bạn sẽ không nhớ được nội dung của bài giảng hay hoặc cuộc trao đổi thú vị tuần trước, tháng trước, năm trước đâu. Tin tôi đi, nếu tìm lại bài giảng thú vị bạn đã nghe 1 năm trước, bạn sẽ không thể nhớ được 10% thông điệp của buổi đó nếu bạn không ghi chép hay ôn lại. Hãy thử nhé! Đừng tin vào trí nhớ của bạn
2. Brian Tracy: kỹ năng học tập cả đời, đặt mục tiêu và theo sát mục tiêu.
Hãy giành ít nhất 30 phút mỗi ngày đọc những kiến thức liên quan đến kỹ năng bạn muốn cải thiện. Cố gắng ít nhất 1 tháng đọc 1- 3 cuốn sách. Sau 1 năm bạn có lượng tri thức khá lớn. Ông dùng con số: để làm tiến sĩ ở nước ngoài cần đọc và nghiên cứu khoảng 55 cuốn sách. Nếu bạn đọc và áp dụng 55 cuốn sách đó, bạn đã là " tiến sĩ tự học" và cái gì tự thân thúc giục thì hiệu quả hơn môi trường thúc ép. Học vì muốn, vì ham, vì yêu thích khác học để có...
Ngoài ra tác giả Brian Tracy còn đề cập đến " university on wheel" - " Đại học bánh xe" nghĩa là mỗi ngày ta di chuyển ít nhất 2-3 tiếng, nếu lúc trên xe mà ta nghe audio book, sách nói thì sau 1 tháng ta có 90 giờ học, sau một năm ta có khoảng gần 1000h học tương đương 66 tín chỉ bằng gần 1 năm học chính quy đại học. Đại học trên bánh xe, Ta đủ để thành thạo một mảng nào đó, sau gần 10 năm ta có 10.000h học..... Tìm đọc "Những kẻ xuất chúng" để hiểu khái niệm 10.000h
3. Phương đông: triết học đường phố: đường phố, đám đông, cuộc sống, tự nhiên là nơi thực hành, chiêm nghiệm và áp dụng những thứ ta học, đọc được. Cuộc sống cần sự chiêm nghiệm, kiểm tra và điều chỉnh. Luôn để tâm đến PDCA trong mọi việc: lên kế hoạch, thực hiện, theo dõi và rút bài học điều chỉnh và áp dụng. Phật, Christ, Khổng Tử, Lão Tử, Socrate, Plato... những tư tưởng triết học nền móng được hình thành từ đây. Kiểm tra kỹ sau hàng ngàn năm, tư tưởng của ta là biến thể gốc từ tư tưởng ban đầu của những triết gia và tôn giáo này, bạn sẽ chiêm nghiêm ra nhiều điều: sự đồng cảm, tình yêu thương, sự bao dung, rộng lượng, phục vụ, cống hiến, đơn giản chứ không phải sự phức tạp... là những giá trị trường tồn
4. Seth Godin, John C Maxwell, Daniel Goleman, Albert Einstein
có đề cập đến EQ: trí tuệ xúc cảm: khả năng làm chủ cảm xúc của mình và người khác, khả năng dẫn dắt người khác, khả năng tương tác xã hội. Người làm chủ EQ có thể được coi như nhà lãnh đạo. Ngoài ra họ còn đề cập sự " tò mò " curiosity, sáng tạo là cứu cánh cho giáo dục hiện đại. Do đó luôn dẫn dắt, học hay hành động sao cho mình và những người xung quanh có những phẩm chất: tò mò, sáng tạo, và khả năng làm chủ cảm xúc, khả năng lãnh đạo chính mình và người khác.
Trong mọi vấn đề khó khăn, hãy áp dụng lối tiếp cận của 7 thói quen của Stephen Covey, ông dạy các thói quen này cho cá nhân, bố mẹ, quản lý, giám đốc, lãnh đạo của các tập đoàn và cho quốc gia. Làm chủ 7 thói quen này, bạn sẽ làm chủ cuộc sống của bạn, làm chủ được các vấn đề và thách thức gặp phải. Đường link bên dưới có tóm tắt về 7 thói quen.
Phương pháp giảm đau, chữa mất ngủ kinh tế, hiệu quả: đau bụng kinh, đau đầu, đau do căng cơ, mất ngủ do lo âu, lo lắng hay sợ hãi.
Các bạn hay bị đau đầu,đau cơ, đau bụng, đau bụng kinh.
Một phần của nguyên nhân đau đó.- Đau do tăng co thắt: đau bụng kinh, đau bụng do hệ tiêu hóa, hệ tiết niệu.
– Đau do căng cơ: nằm sai tư thế gây đau do căng cơ, đau đầu do căng cơ: cơ cổ và cơ vai gáy có thể gây đau diện rộng trên đầu. Căng cơ thái dương gây đau đầu vùng thái dương, trán.
Thường khi đau vùng thái dương ta hay dán cao, xoa, day xung quanh thái dương, mục đích giảm căng cơ.
Với những cơn đau kiểu này sẽ rất hiệu quả khi ta thư giãn, mát xa hay xoa bóp.
– Chuột rút là một kiểu căng cơ mạnh do thiếu khoáng chất.
Bác sĩ hay kê những thuốc giảm đau:
+ Paracetamol, NSAID,
+ và một số thuốc giảm có thắt, căng cơ: nospa, buscopan cho đau bụng, tiêu hóa;
+ Coltramyl, decontractyl và một số thuốc giảm đau khác.
chườm nóng, matxa có tác dụng tốt với đau do căng cơ.
Không chườm nóng với trường hợp đau bụng kinh, đặc biệt là mấy ngày đầu của ngày kinh. Chườm nóng có thể làm giãn mạch, chảy máu mạnh hơn. Thường chị em đến kỳ kinh hay đau bụng là bình thường.
Nếu khó chịu thì có thể uống giảm đau paracetamol hoặc giảm đau NSAID khác,
Có thể uống giảm co thắt kiểu Nospa, buscopan nữa.
Hữu hiệu nhất là bạn gái nên bổ sung Mange B6 và vitamin 3B đều đều trong một thời gian dài.
Magne giúp giãn cơ tự nhiên, là ion trong một số enzym, là kim loại chất phổ biến trong cơ thể. Nên bổ sung lâu dài sẽ khá an toàn; giúp giảm những cơn đau do co thắt, căng cơ, và cả giảm đau đầu do căng cơ nữa.
Vitamin B1, B6, B12 là những vitamin tốt cho chuyển hóa, tốt cho các liên kết thần kinh. Có những trường hợp đau nặng, nhiều mà không rõ nguyên nhân. Các phòng khám ngày trước hay khuyên tiêm H5, thực ra thuốc H5 là thuốc chứa 3 vitamin B1, B6, B12. Vitamin này tan trong nước nên nếu thừa có thể được thải qua nước tiểu. Lưu ý chống chỉ định của thuốc khi dùng.
Magne và canxi là chất bổ sung quan trọng trong đau do chuột rút. Phụ nữ mang thai hay bị chuột rút do thiếu Canxi là chủ yếu.
Thiền và điều chỉnh cảm xúc làm tâm tịnh, an rồi mới ngủ được. Chứ lo âu, nằm toàn chạy theo suy nghĩ thì không ngủ được. Tây y thì dùng thuốc an thần, gây ngủ: chỉ tạm thời cho cấp tính, sốc thôi. Dùng cho mãn tĩnh sẽ gây lệ thuộc thuốc hay nghiện.
Gốc của mất ngủ là lo âu và căng thẳng. Ngoài ra còn có thể có triệu chứng đi kèm như đau toàn thân: đầu, cổ, dạ dày, táo bón, ốm, giật mình, hay mơ, vã mồ hôi, da tím tái, lạnh chân, tay …có nhiều vấn đề về sức khỏe: hay còn gọi là suy nhược cơ thể. Nếu đúng vậy thì thuốc không có tác dụng lắm đâu.
- Lo âu, căng thẳng, nóng giận đó lan ra những người xung quanh làm giảm khả năng học tập, tư duy và tập trung của họ. Chuỗi hệ lụy xấu có thể dai dẳng nếu không diệt lo âu, nóng giận và cảm xúc tiêu cực trong gia đình.
- Nỗi khổ của nhà giàu ư? Họ sẽ còn khổ nếu còn bị Tham, Sân, Si chế ngự.
"Ăn mẩu vụn bánh mì trong bình an còn tốt hơn ăn đại tiệc trong lo lắng" _ Aesop
- Chuyên gia tâm lý của chính mình là hiệu quả nhất. Hiểu mình và chỉnh mình khi cần và mọi lúc, mọi nơi. Sẽ là vô ích nếu đi trị liệu chuyên gia, uống thuốc mà nguyên nhân gốc rễ vẫn còn: bực với con, lo cho cháu, và giận ông chồng, điên với thằng con và phát rồ với ông sếp, ganh tị với đồng nghiệp.
Có 6 bài thực hành thiền sau sẽ giúp bạn tĩnh tâm, cắt đứt lo âu, suy nghĩ để đi vào giấc ngủ tốt hơn. Bạn sẽ mất ngủ nếu cứ suy nghĩ vẩn vơ, lo âu cho chuyện quá khứ, tương lai hay sợ hãi.
Nếu thiếu sắt có thể tự bổ sung vài ngày trong kỳ kinh.
LƯU Ý BỔ SUNG, LƯU Ý THỰC PHẨM CHỨC NĂNG
Nên chọn bổ sung thuốc bổ. Hạn chế chọn thực phẩm chức năng vì những lý do sau.
– Chọn sản phẩm đăng ký là thuốc, là thuốc bổ. Thuốc bổ có số đăng ký VN, là thuốc phải chứng minh tác dụng dược lý, không kê đơn do có tính an toàn cao. Và được Bộ Y Tế đảm bảo về chất lượng và giám sát giá.
–- Thực phẩm chức năng ( Supplement food) thực ra là thực phẩm, có tác dụng do có các thành phần rau, củ, quả và chất chiết xuất bên trong. Không có tác dụng thay thế thuốc chữa bệnh. Không bị giám sát nghiêm ngặt về thành phần bởi bộ y tế như thuốc, không bị quản lý nghiêm về giá. Không cần chứng minh tác dụng như quảng cáo cho cơ quan có thẩm quyền. Được quảng cáo thoải mái miễn là các thành phần trong đó có tác dụng như quảng cáo.
Ví dụ: viên thực phẩm chức năng mà có Magie, Rau diếp cá, dầu gan cá, Vitamin C; có thể quảng cáo như thần dược với tác dụng: Giảm táo bón, giảm đau, tốt cho hệ tiêu hóa ( do Magie và Rau diếp cá)
Có tác dụng giúp sáng mắt ( từ dầu gan cá)
Vô số tác dụng khác từ Vitamin C.
Cảm giác như thần dược, quảng cáo như thần dược để lấy giá cao; và thành phần hoạt chất có tác dụng mạnh thêm vào phải ở nồng độ thấp, thấp hơn mức tác dụng dược lý của thuốc thì mới có thể đăng ký là thực phẩm chức năng được. Khi quảng cáo phải có: "sản phẩm này không phải là thuốc, không có tác dụng thay thế thuốc chữa bệnh."
Thực ra: " Đây là thực phẩm chức năng, có tác dụng hay không thì chưa được cơ quan chuyên môn nào kiểm chứng" - đừng nhầm lẫn uống thuốc bổ với ăn thêm thực phẩm chức năng.
Cơ quan quản lý TPCN là cục vệ sinh an toàn thực phẩm. Họ quản lý tất cả những thứ ta đưa vào mồm: bánh phở, thịt bò, rau sống, rau cải, bánh kẹo, hoa quả sấy và cả TPCN.
Một số thực phẩm chức năng có tác dụng thật sự. Nhưng không có thực phẩm chức năng nào có thể thay thế được thuốc. Cần tỉnh táo và cân nhắc khi lựa chọn; đặc biệt là những bạn không mạnh về kinh tế.
Việt Nam là một xứ sở nhiệt đới với vô số rau xanh, hoa quả nhiệt đới quý hiếm và nhiều tác dụng tốt. Đừng lãng phí những nguồn cung cấp dưỡng chất quý này.
Thực tế: đu đủ, dưa hấu, chuối ở Singapore, Hàn Quốc, Châu Âu, Mỹ đắt hơn Kiwi, Táo Mỹ, Nho Úc.
Tương tự như vậy: rau xanh, các loại rau bên các siêu thị nước ngoài luôn có giá cao hơn rất nhiều so với thịt gà, thịt lợn.
Nước ngoài: nghèo ăn gà, ăn lợn. Giàu và tiềm lực mạnh mới ăn được rau xanh, hoa quả nhiệt đới. Ngược lại hoàn toàn ở xứ ta. Họ trân trọng thứ ta bỏ đi.??
Hành động yêu = làm điều tốt từ trái tim cho người ta yêu. Do đó bí quyết của yêu không có gì đặc biệt " yêu vô điều kiện" - Stephen Covey. Nghĩa là anh yêu cô ấy anh phải thể hiện qua hành động: đưa đón, tán tỉnh, bất ngờ, giúp đỡ, động viên, chia sẻ, tôn trọng... đó là hành động yêu. Người đó là người đang yêu. Chứ yêu không phải là danh từ để ta đòi hỏi. Tôi yêu cô ấy, nên tôi làm a b c d để cô ấy vui và đáp lại, thế mà cô ấy không vui mà chẳng đáp lại. Tôi yêu cô ấy mà cô ấy chẳng yêu lại: hay cãi, không làm theo ý, khônglàm tôi vui lòng, không phục vụ, không tinh ý, không để ý đến cảm xúc của tôi... nên tôi buồn, dần không còn yêu cô ấy nữa. STOPHERE: cô ấy không ... = phục vụ tôi nên tôi buồn mặc dù tôi Yêu cô ấy: nhảm
nhí. Xem lại đi đó là "tôi yêu tôi" một tình yêu ích kỷ, vụ lợi, yêu mà vẫn còn tham. Yêu mà vẫn còn bám víu, cho ra mà vẫn mong ngóng, đợi nhận lại. Có vẻ giống một cuộc trao đổi trong mối quan hệ.
Stephen Covey bảo để hàn gắn "hãy yêu cô ấy." - " không tôi không còn yêu cô ấy" " anh bạn à, anh hiểu sai rồi, yêu là một động từ, yêu là hành động chứ không phải cảm xúc. Cứ hành động sẽ có cảm xúc' YÊU LÀ 1 ĐỘNG TỪ, và bạn đã yêu thật sự chưa: chồng, vợ, con, anh, em, bố, mẹ ? Bạn yêu họ có điều kiện hay vô điều kiện? Mình đang cố.
Yêu con ta cũng áp yêu có điều kiện, bố/ mẹ yêu con nên con cần thế này, cần thế kia... ta coi con trẻ như là ta thu nhỏ lại. Ta dùng tình yêu để nẹp 2 nẹp vào chân, 2 nẹp vào tay trẻ: can thiệp vào từng hành vi của trẻ. Kết quả có những người rất thụ động, vì quen bị sai khiến, rất tự ti vì ít khi tự làm. Và ít tự tin vì chưa bao giờ có cảm giác chinh phục, chiến thắng dù việc nhỏ. lặp liên tục ta tạo ra thói quen, tính cách con người đúng như vậy. Lão Tử dạy " chỉ dẫn nhưng không can thiệp". Ta nên vẽ đích đến, kỳ vọng, tầm nhìn, dùng tình yêu thương để khích lệ rồi để họ tự làm, thỏa sức sáng tạo. Trẻ con sẽ làm ta ngạc nhiên với sự sáng tạo và ngây ngô của chúng. Tính cách: sự tự tin, tự trọng, tự lập, chủ động, cảm giác chiến thắng được tạo ra từ quá trình này. Đừng yêu mù quáng mà mệt cho ta, hại cho trẻ.
Mỗi một điều kiện đi kèm với tình yêu " mẹ yêu con, mẹ làm abcd... nên con phải a1." " mẹ yêu con, mẹ làm abcd... nên con phải a2." " mẹ yêu con, mẹ làm abcd... nên con phải a3." " mẹ yêu con, mẹ làm abcd... nên con phải a4"... để làm bố mẹ vui, nếu không sẽ bị phạt,cho ăn đòn, đuổi đi, đốt sách, xé quần áo... Đủ 4 cái phải, nó thành cái nẹp vô hình nẹp 2 tay và 2 chân trẻ. Bắt trẻ bỏ qua đam mê, hứng thú và phải theo chỉ dẫn của cái nẹp đó = con rối của bố mẹ. Ở Việt Nam trẻ bị nẹp vô số nẹp. Của ông, bà, bố, mẹ, anh, chị, em bạn bè, và cô giáo nữa.
Hiện xã hội đang gay gắt bỏ cái nẹp do cô giáo tạo cho trẻ. Chỉ 1 clip 1 phút với hình ảnh không đẹp, cả chục cô giáo bị mất việc, nhà trẻ đóng cửa. Hiệu trưởng bị thiệt hại không dưới vài tỷ đồng và nhiều hệ lụy xã hội, Để thích nghi, các cô giáo năng lực chưa tốt đó phải đi học thêm, và lần học này cực cực kỳ đắt so với học truyền thống: glen Doman, Montesseri.. Sau khi đi học, mọi thứ vẫn vậy, sự kiện vẫn vậy nhưng cách hành xử của giáo viên khác hoàn toàn: sự việc cũ nhưng motuyp hành động đã khác đi nhiều, cách phản ứng với kích thích, trong tương tác đã khác đi rất rất nhiều. và ở Hanoi thì chỉ trẻ nhà có điều kiện mới được học, vì nó rất đắt. Giáo viên có chứng chỉ này thu nhập có thể gấp 3-4-5 lần so với giáo viên bình thường. Đến mình cũng ngỡ ngàng, học phí cho học sinh mầm non của các trường quốc tế ở Hà Nội là 20 triệu/tháng (trường UNIS ở ciputra thu học phí hơn 200 triệu vnd/năm. Ở đó trẻ được sáng tạo, được tự do đưa ý kiến hay tranh luận, được chơi và nghich, vui đùa giữa thiên nhiên, trẻ được tôn trọng, hỏi ý kiến những vấn đề liên quan đến trẻ, được khích lệ, động viên để trẻ dám làm, dám thử, trẻ luôn thấy hứng thú trong chơi và học. Và ở đó trẻ mầm non hay tiểu học không được chú trọng nhiều về học chữ, học toán như trường chuyên luyện gà " chọi" của Việt Nam. Để hiệu quả gia đình cũng cần vào cuộc để duy trì mô tuýp hành xử đó. Nghịch lý là điều muốn, phải của người thay đổi liên tục theo cảm xúc, thích hay ngẫu hứng chứ ko có nguyên tắc, tầm nhìn cụ thể. Đứa trẻ bị rối loạn vì ko biết cụ thể người lớn muốn gì. Mà họ cũng đã bao giờ hỏi họ thực sự muốn gì đâu, họ thích gì và họ muốn gì ở con cái tầm ngắn hạn và dài hạn ^^ cái muốn đó, ý thích đó vô thường như lời phật dạy.
Để ý trẻ
"Cách bạn làm một việc cũng là cách bạn là mọi việc: dù nhỏ hay lớn'" T. harv eker trong tư duy triệu phú.
Mình có chút lờ mờ thất bại của chúng ta và một số người khác rồi
Các tôn giáo đều dạy chữ yêu, nhưng có vẻ chúng ta chưa hiểu hết ý nghĩa của chữ yêu lắm. Quan sát ông bố bà mẹ trẻ yêu con nhỏ của họ bạn mới thấy, những bà mẹ lầm lũi chăm, yêu đứa con trưởng thành nhưng đi sai đường: tù, nghiện, tàn tật... bạn mới cảm nhận thấy. Có cơ hội đọc b sẽ thấy Phật, Chúa, vĩ nhân Việt Nam và trên thế giới yêu người dân vô điều kiện thế nào. Mình yêu quan điểm yêu của mẹ Teresa.
Nhìn hành động của họ đầy yêu thương. Mọi người xung quanh được truyền cảm hứng từ đó. Wayne Dyer có kể 1 câu chuyện khi 1 hành động yêu thương diễn ra, có 3 người được hưởng lợi: người thực hiện + người nhận hành động yêu thương + và người quan sát. Những câu chuyện cảm động hay cảm hóa đều xoay quanh hành động yêu thương chứ ko phải ích kỷ bạn à.
Serotonin là chất hóa học tiết ra trong não khi có trải nghiệm hay hành động của yêu thương. Cả 3 người trên đều có chất này. Chất này làm con người có cảm giác hạnh phúc, bình tĩnh, nền tính và rất kiên nhẫn. Trong ngành dược thuốc làm tăng nồng độ chất Serotonin trong não là nhóm thuốc để điều trị trầm cảm. Một thuốc best seller của các hãng dược.
Quan điểm của bạn thế nào, sẽ làm gì khác không?
P/s, cần tìm hiểu thêm tránh nhầm lẫn yêu vô điều kiện và yêu mù quáng.
I AM SORRY, WE ARE WRONG. Simply Using smartwatch we can know the state of mind, the state of mind, the rhythm of feeling: love, hatred, stress or anxiety. To know the world are HYSTERICALLY STRESSED OR NOT? New view about autism, depression, ADHD.
Thank you, mom and dad, friends, sorry for the pain and hurt that you are experiencing. One thing I know is your child is under stress, extreme stress by themselves or adults. We need to understand them.
Stress season of US is highest in January: with the soaring of death, and cardiovascular stroke. Maybe they are too stress because enjoying time passed, boring stressful work begin and stressful paying credit cards for the amount that overspend before Holiday, New Year'Eve, and black Fridays. School also make American stress. The number of death reduced substantially during summer vacation, and the number of injury for kids is increased, maybe the kids play more freely than other time.
One thing to check about the effect of schooling in society: look at the diagram of death rate between America and Europe with Australia and New Zealand. The pattern is so obviously opposite according to the different school schedule and summer vacation.
Best of all: Embrace him with love, connection, free stress environment, and chances of joy, happiness to build his abilities. Stress dominates him that he is out of control. Think of meditation. All of these will soothe the overactive or stressed mind. Think of the moment you are under extreme stress, you may react like him, you may hurt other unconsciously.
The world is spending half of it money: $ thousand billion on buying the weapon for finding safety, certainty or peace. Then they spend $ thousand billion on medicine, luxury products, cars, villas for find the feeling of significance, recognition, importance, and they spend other $ trillions on medication, the drug with the hope of sleeping well, relaxing, relieving, and enjoying the artificial comfort and happiness???
A stress moment can kill a student. A stress moment can kill a banker A stress moment can kill a CEO A stress moment can kill a politician
They are strong but the severe stress moment can have affected all their life. It embeds in their brain, cell, the organ that we do not consciously know but the subconscious mind know that moment: smell, sound, noise, invisible signal then create the conditioned responses to it.
You see:
Soldiers in ended 1950 are still under stress with any mild unwanted triggers.
Language, religions, accents, belief, behaviors, rituals, religions and funeral religions are the conditioned responses: you, your friend and partners have big differences in these: Will you dare to try to change with other people to enjoy their belief, rituals, and religions. Even the name of you and your dogs are results of Conditioned responses with languages. You like all of these because you have been conditioned, not you like and chose these. The process of conditioning is so well and silently that you may think you have the separation. You may die or sacrifice for the adopted assumption, belief, and religions. People are so ignorant that people in one family, community, region, district, class, city, countries are fighting for the changing opinions.
"No disabilities, no mental illness, no murderer are born. Only healthy babies, all doctors, physicians and medical test said that. Only angel babies are born, all parents, adults said that"
But They live in stress, eat in fear, sleep in anxiety, playing in the boring safe side, wear luxury clothes in discontentment, study with pressure, and sexing with contempt. They never find the real joy, happiness.
Stress chemical: Adrenalin, noradrenalin, and cortisone. And happy chemicals: Endorphin, Dopamine, Serotonin, Oxytocin; these chemical secreted in the body according to the state of mind. If an individual changes the state of mind, they may change the chemical in the body. Chronic Stress people may get the serious side effect of Stress chemicals. List the effects, and side effects on the medical books we know the results of stress on the body.
- Effects of Adrenalin: Sweating, Nausea and vomiting, Pale skin, Feeling short of breath, Dizziness, Weakness or tremors, Headache, Feeling of nervousness or anxiousness,
- Effects of Norepinephrine: Pain, burning, Numbness, weakness, or cold, Slow or uneven heart rate, Trouble breathing, Vision, speech, or balance difficulties, Blue lips or fingernails, Spotted skin
- Less serious side effects Cortisol: Acne, dry skin, or thinning skin, Bruising or discoloration of skin, Insomnia, Mood changes, Increased sweating, Headache, Dizziness, Nausea, stomach pain,
- Serious side effects cortisol: Vision problems, Swelling, Rapid weight gain, Shortness of breath, Severe depression or unusual thoughts or behaviors, Seizures, Bloody or tarry stools, Coughing up blood, Symptoms of pancreatitis: pain in your upper stomach that spreads to your back; nausea and vomiting; or fast heart rate
Because of me, because of you I always enjoy these chemicals in eating, receiving, getting, giving, sleeping and enjoying.
"Because of you I never stray too far from the sidewalk Because of you I learned to play on the safe side so I don't get hurt Because of you I find it hard to trust not only me but everyone around me Because of you I am afraid" -Kelly Clarkson: because of you-
Value of character, the adjective of character: Discontented men react to good unwanted things discontentedly. Contented men conditioned responses to response contentedly to any unwanted things, problems, and challenges. He is ADJECTIVE character means he conditioned ADJECTIVE responses or his responses to thing adjectively.
Worst of all, he is intelligent but corrupt, means he finish well the corrupt works intelligent that no one until hundred years later.
Seeing a girl with college education screaming and running away when seeing a cockroach I understand the useless of knowing, or formal education. Seeing a small brave girl ready to fight with a thief, a dog to protect her friends and understand the value of characters.
"All on one One in all Children are family Family is nation Nation is the world"
Dopamine: get a goal, finish a task, and achieve a purpose, finish a job, win the lottery: gambling, betting. Get hits, like or good comment on Facebook, Get good grade. When you find a big bargain in a buying, your purple widen. Excessive dopamine can increase the heartbeat, ventricular arrhythmia, atrial fibrillation, ectopic heartbeats, Tachycardia, angina, palpitation, bradycardia, vasoconstriction, hypotension, hypertension, shaking or collapsing are listed on all pharmacology books.
When you are joyful or excited, you have Piloerection, Nausea, vomiting, Anxiety, Mydriasis – caused by dopamine.
- Endorphin is the reward of labor.
- Serotonin comes when you get close contact: skin to skin, kiss, hugs, embracing, intimating acts. Or the feeling of belonging and significance. Dogs can make the owner have these feelings. When doing good, kind, and helping others. An act of goodness: the doer, the receiver, and the watcher will have the feeling caused by this.
Dopamine and Serotonin is the chemical that all psychic medication used to increase in patients. All medications for depression aim at increasing these. Lastly, the chemical is oxytocin: sex, love, skin contact, and giving birth are high in this.
Scientists find that oxytocin may help autistic mice. they will do more research in future to apply on the autistic child. They do not know that these happy chemicals are secreted when they treat well with each other with love, close contact, connection, supporting and trusting.
Using smartwatches to know the emotion, thinking of people is the good suggestion by observing physical figures: heartbeat, blood pressure during the days, events, years and important Missions.
When people can sense the changes in the body with these chemical- it called Gut Feelings: tighten the muscle, throbbing in head muscle, sweating or chill. It is there even we consciously know it or not as conditioned response with the environment How about the fragile kid who is forming the immature brain in stress. Best of all is calm stress down by
1. Unconditional love: 2. Connection: people, animal, nature, parents; 3. Unstressed environment: happy, warm, cheering; then make them have 4. Ability to deal with facts of life - the fact that some people may think is the big threat, problems, or danger.
Simple breathing meditation helps children better than medication in ADHD and Autism. Father said: “the day autistic child happy he will less overreact than the stressful day.”
Realy good with meditation. It calms the mind and brings the mind to the body. Live in mindfulness by simple breath. Daniel Goleman the author of Emotional intelligence has told the story of applying simple breathing meditation in elementary school in chaos areas. It works. When you nervous, anxiety, people usually advise you to calm down and breath slowly, deeply.
How to start:
Observe the body when breathing in and out. Or stick a small object on the lower abdomen near then let the kid breath in and breath out with observing the moving of body. This kind of breath brings the mind of kid back to present. The kid does not have to live with the fear or stress of the past or future. When the mind at ease with the body, the good chemical flush the brain and repair the defect in the brain. Zen masters are the mind master.
Cortisone in stress is to prepare the energy in glucose, high energy ready in the body for fight and flight, it reduces the function of immune system and all other organs. Chronic stress may exhaust the body and impair the organ. Connect all effects, and the side effect of cortisone, epinephrine, and norepinephrine are described well in pharmacology books, so list them all down, it is the symptoms, severe outcomes of stressed people.
In psychology they overreact, want to be alone, and have abnormal behaviors: it is the instinct of the pain in the stressful environment in the hope of find out safety for the self.
By Observing, parents can know the early symptoms or pattern of stress, unsafety in children since they are one week, one month or two-month-old or three months old babies to prevent earlier Autism, ADHD, Depression, Stomach problem and autoimmune diseases: diabetes, junior arthritis. People are hysterical anxiety or they overreact. They are anxious as a mother anxious when a stranger comes to her home, only her baby alone. She has to go the party for business, she will fear, overreact and does not want to eat at all. Even with needed normal activities like eating, vaccination can make them hysterical. Hysterical parents, hysterical men can destroy the whole society. Putting a cage of snake in the corner of your child's bed, you may sleep in stress, fear, screaming or overreact. Even you know that the cage is 100% safe. The family is the only place where the enemies sleep shares the same bed, they may sleep, eat, and enjoy stress. The fact is all will sleep with the stress hormone very tired, terrible sleep: because they do not find trust or safety from the partner. It is devastating to both wife and husband. But the baby bears it all: the infant with fragile, sensible brain. The immature brain is forming under stress. UNFORTUNATELY, THE LEVEL OF STRESS IN THE MIND IS UNLIMITED, BUT THE PREPARE OF THE PHYSICAL BODY IS LIMITED. Autoimmune started ignorantly but incredible collectively.
When all are high, the organ may send the feedback signal to the brain to stop secreting hormones. The brain still wants to raise the level of preparation of the body to find safety in fight and flight, as the nation raises money to build weapon and army. The lower organs start to send the feedback to calm the mind and effects down to regulate blood pressure, blood glucose and remain Biological homeostasis. The hysterical mind does not want that, Immune system obeys the order of brain to attack the normal cells. Autoimmune diseases started, wars started, stress started.
List of most the best writings in the web Awakenyouwonderfulwe.com with the title listed from A To
EMOTION IS FROM HEAD, NOT HEART. This's the key to understand GUT FEELING and prevent Autism, ADHD, Depression, Suicide. ENLIGHTENMENT or AWAKENING: A high state of mind FOUR FACTORS THAT DETERMINE ALL HUMAN HEALTH AND PROBLEMS: AUTISM, ADHD, DEPRESSION GUT FEELING OF THE SAGE - SAGE'S GERM